Bùi Tư Dao luồn tay vào lớp lông dài quanh cổ chú chó, sờ nắn kỹ lưỡng từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới nhưng tuyệt nhiên không tìm thấy chiếc vòng cổ nào.
Trạng thái của chú chó Becgie này trông khá tốt, tuy thân hình hơi gầy nhưng bộ lông lại đen bóng mượt mà, nhìn qua thì chắc chắn không phải là chó hoang.
"Sao mày cứ đi theo tao mãi thế? Chủ của mày đâu rồi? Chắc chắn là mày bị lạc rồi phải không?"
Bùi Tư Dao xoa đầu nó, tay thò vào túi áo, lợi dụng lớp vải che chắn để lấy ra một cây xúc xích từ trong không gian. Cô ngồi xổm xuống, xé lớp vỏ bao bì ra.
Vừa thấy có đồ ăn ngon, chú chó Becgie lập tức ngồi xuống ngoan ngoãn, miệng há hốc, nước miếng chảy ròng ròng xuống đất.
Bùi Tư Dao cầm cây xúc xích nhưng chưa cho ăn ngay. Chú chó dù thèm đến mấy cũng không dám động đậy, chỉ có cái đuôi là quẫy tít mù như sắp tóe lửa đến nơi.
Thấy nó ngoan ngoãn như vậy, Bùi Tư Dao mới đưa cây xúc xích đến bên miệng nó: "Ăn đi."
Chú chó cũng chẳng khách sáo, há to miệng ngoạm một cái, nửa cây xúc xích đã trôi tuột xuống bụng. Nó nhai chóp chép liên hồi không nghỉ, chỉ hai miếng là đã giải quyết xong cây xúc xích.
Ăn xong, nó vẫn còn thòm thèm liếm mép, đôi mắt to chớp chớp, dúi đầu vào túi quần Bùi Tư Dao. Ý muốn xin thêm một cây nữa đã quá rõ ràng rồi.
"Thôi nào, thôi nào, trong túi tao hết sạch rồi."
Bùi Tư Dao xòe hai tay ra, lộn cái túi rỗng tuếch cho chú chó xem: "Hôm nay cảm ơn mày nhé. Mày mau về đi, đi tìm chủ của mày đi, đừng đi theo tao nữa."
Nói xong, Bùi Tư Dao đứng dậy, kéo xe hàng đi về phía tòa nhà mình đang ở.
Bùi Tư Dao vừa đi vừa tính toán những việc cần làm vào buổi chiều. Chiều nay cô không định ra ngoài nữa mà muốn ở nhà để tận dụng triệt để nốt chút giá trị cuối cùng của căn hộ này.
Chú chó Becgie ngồi yên tại chỗ một lúc, mãi đến khi bóng dáng Bùi Tư Dao khuất hẳn thì nó mới đứng dậy.
Khu tập thể cũ này ngoại trừ đường chính có camera giám sát ra thì những nơi khác hoàn toàn không có. Đèn đường hỏng cũng phải đợi mấy ngày mới có người đến thay.
Vào đến hành lang chung cư, nhân lúc vắng người, Bùi Tư Dao thu bớt một số kiện hàng vào không gian. Cô vừa leo cầu thang vừa thu dọn, khi lên đến tầng bốn thì số hàng trên xe đẩy đã vơi đi hơn một nửa.
Bùi Tư Dao mở cửa, đúng lúc ông bà Thái ở căn hộ đối diện cũng đẩy cửa bước ra. Bùi Tư Dao mỉm cười chào hỏi hai ông bà: "Ông Thái, bà Thái, hai người xuống dưới chơi bài ạ?"
Bà Thái bị lãng tai nên nói chuyện rất lớn tiếng: "Ôi, Dao Dao đấy à, cháu về rồi sao? Ông Thái nhà cháu nghiện bài nặng lắm, một ngày không đánh là không chịu được đâu."
Ông Thái thấy bà nhà bóc mẽ mình thì đỏ mặt tía tai: "Cái bà già này, bà nói với cháu nó chuyện ấy làm gì. Con bé đi học đã vất vả lắm rồi. Đi thôi, đi thôi, đừng làm phiền cháu nó nghỉ ngơi."
Nếu ông Thái không nhắc đến chuyện đi học thì Bùi Tư Dao cũng quên mất rằng trước mạt thế cô vẫn đang là sinh viên đại học. Đã mười năm trôi qua rồi, ký ức quá xa xôi khiến cô nhất thời không nhớ ra nổi.
Bùi Tư Dao đẩy xe hàng vào trong nhà. Trước khi đóng cửa, hình như cô có nghe loáng thoáng bà Thái nói gì đó về chuyện chó má, nhưng cô không để tâm. Đóng cửa xong, cô ngồi xuống ghế sofa, cầm điện thoại lên kiểm tra tin nhắn chưa đọc và các cuộc gọi nhỡ.
Cô có một tật xấu là đã quen với những ngày tháng không có điện thoại, nên giờ cứ phải lục tung cả phòng lên để tìm nó.
Tìm thấy điện thoại rơi trong khe giường, cô mở ra xem cuộc gọi nhỡ và tin nhắn. Hơn một nửa số tin nhắn WeChat đều là do một mình Tần Nguyệt Tinh "đóng góp". Bị chặn số điện thoại, cô ta liền chuyển sang khủng bố tin nhắn trên WeChat.