Bùi Tư Dao chẳng còn bận tâm xem bánh bao có nóng hay không, cô nhét cả chiếc vào miệng rồi vội vàng cầm lấy điện thoại. Mười giờ bốn mươi phút, vừa vặn tròn ba tiếng đồng hồ.
Hóa ra mỗi ngày cô có thể ở trong không gian ba tiếng đồng hồ. Khoảng thời gian này đối với những người đang tìm đường sống trong thời mạt thế đã là quá đủ.
Hơn nữa, ba tiếng đồng hồ này chỉ áp dụng cho thời gian cơ thể vật lý tiến vào bên trong. Còn về phần ý thức, miễn là tinh thần lực không bị tiêu hao quá nhiều thì việc ra vào không gian hoàn toàn không bị giới hạn thời gian.
Sau khi ăn uống no nê, Bùi Tư Dao ra khỏi nhà, ghé qua trạm chuyển phát nhanh để nhận một đợt hàng.
Chỉ trong vòng hai ngày ngắn ngủi, cô đã trở nên quen mặt với ông chủ trạm chuyển phát. Ông ấy bắt đầu bóng gió hỏi thăm xem có phải cô định buôn bán nhỏ gì không mà lại mua nhiều thực phẩm cùng một lúc như vậy.
Bùi Tư Dao nở một nụ cười bí hiểm, để lộ hàm răng trắng bóng với ông chủ: "Ông chủ, chú có tin vào ngày tận thế không?"
Ông chủ trạm chuyển phát sững sờ, chưa kịp hiểu ý của Bùi Tư Dao là gì thì cô đã nói tiếp:
"Cháu thì tin đấy, trong nhà mà không có đủ lương thực dự trữ là cháu thấy không yên tâm."
Trạm chuyển phát nhanh này nằm bên ngoài khu dân cư, dùng chung cho cả khu Long Thành giai đoạn hai bên cạnh. Dù vậy, ông chủ vẫn khá rảnh rỗi, nếu không thì ông ấy cũng chẳng hơi đâu mà để ý đến Bùi Tư Dao.
Ông chủ nhìn theo bóng lưng Bùi Tư Dao đang đẩy chiếc xe nhỏ chất đầy hàng hóa cao như núi đi xa dần, cảm thấy không thể nào hiểu nổi suy nghĩ của giới trẻ ngày nay.
Thân hình nhỏ nhắn của Bùi Tư Dao đẩy "ngọn núi" hàng hóa khổng lồ đã trở thành tâm điểm khiến người đi đường liên tục ngoái lại nhìn.
Đơn hàng chậm nhất thì ngày mai cũng sẽ tới nơi. Sau khi nhận hết hàng, Bùi Tư Dao sẽ chuyển đi và không bao giờ quay lại đây nữa, vì vậy cô hoàn toàn chẳng bận tâm đến ánh mắt của người khác.
Khu Phong Đan Bạch Lộ cách đây cả mấy chục cây số. Cô chắc chắn rằng khi mạt thế ập đến, người ở khu Long Thành này sẽ chẳng thể nào mò tới tận Phong Đan Bạch Lộ để cạy cửa cướp vật tư của cô được.
Khi vào đến khu dân cư, việc đẩy xe qua gờ giảm tốc đúng là một rắc rối lớn. Bùi Tư Dao sợ hàng bị đổ nên một tay đỡ thùng giấy, một tay nắm tay kéo, vô cùng cẩn thận vượt qua gờ giảm tốc đầu tiên.
Khi chuẩn bị qua gờ giảm tốc thứ hai, Bùi Tư Dao cảm nhận rõ ràng có ai đó đã đẩy giúp một cái từ phía sau thùng hàng.
Sau khi vượt qua cả ba gờ giảm tốc ở cổng khu, cô ngoái đầu nhìn ra sau thùng hàng định cảm ơn người đã giúp đỡ, nhưng phía sau xe đẩy lại chẳng có lấy một bóng người.
Người đâu rồi?
Chẳng lẽ làm việc tốt không muốn lưu danh nên đã bỏ đi rồi sao?
"Gâu gâu..."
Chú chó vừa giúp đỡ thấy mình bị ngó lơ nên tỏ vẻ không vui mà sủa lên hai tiếng.
Lúc này Bùi Tư Dao mới cúi xuống nhìn, cô thấy một chú chó Becgie Đức đang dùng đầu đẩy vào chiếc xe kéo, cái đuôi vẫy tít thò lò về phía cô như muốn tranh công.
Hóa ra là một chú chó đã giúp cô.
"Chó ngoan."
Bùi Tư Dao xoa cái đầu to của nó rồi tiếp tục kéo xe đi về phía trước. Bùi Tư Dao đi, chú chó Becgie cũng đi; cô rẽ trái, nó cũng rẽ trái; cô dừng lại, nó cũng dừng lại, cứ thế lẽo đẽo theo sát phía sau cô.
Nhìn vẻ ngoài hung dữ của chú chó, Bùi Tư Dao vẫn chưa tin hẳn nên thử lại vài lần nữa, nhưng chú chó vẫn cứ giữ khoảng cách không xa không gần mà đi theo sau cô.
Thấy chú chó Becgie thực sự đang đi theo mình, Bùi Tư Dao bèn vẫy tay gọi. Chú chó lập tức vẫy đuôi, thè lưỡi chạy lại gần.
Nó cọ cọ cái đầu vào ống quần Bùi Tư Dao. Gương mặt vốn dĩ hung hãn đầy khí thế giờ đây lại lộ rõ vẻ ngốc nghếch đáng yêu.