Khu tập thể Long Thành giống như một cái cây già cỗi sắp chết khô, thiếu đi sức sống mới. Các cụ già ngồi trên những dụng cụ tập thể dục ở quảng trường trung tâm, chốc chốc lại đưa mắt nhìn ra cổng lớn. Mỗi khi có người hàng xóm cũ nào được con cái đón đi hưởng phúc, họ lại trở thành đối tượng để mọi người trầm trồ ngưỡng mộ.
Bùi Tư Dao kéo rèm cửa lại, đưa ý thức vào trong không gian. Giữa phòng khách tầng một chất đống đồ đạc lộn xộn. Cô lướt qua những món đồ chơi hồi nhỏ, giá để chậu rửa mặt, thùng gỗ lớn...
Đống đồ đạc dưới tầng hầm đã vơi đi khoảng một nửa, những thứ biến mất đa phần là đồ nội thất bằng gỗ có tuổi đời lâu năm.
Phòng khách tầng một không có thay đổi gì quá lớn. Bùi Tư Dao đẩy cửa chính bước ra, khu vực chất đống vật tư trước đó giờ trông càng thêm rộng rãi. Bãi cỏ mênh mông bát ngát, diện tích này dư sức chứa cả một cái siêu thị.
Thực phẩm và thuốc men đều được cất trong nhà, các vật dụng khác thì để ngoài vườn đất đen. Việc sắp xếp và phân loại đồ đạc quả thực tiêu tốn rất nhiều tinh thần lực.
Chưa đến buổi trưa, Bùi Tư Dao đã cảm thấy tim đập nhanh, khó thở, trán toát mồ hôi lạnh, mắt mũi tối sầm lại.
Lúc này, Bùi Tư Dao cảm nhận rõ tinh thần lực của mình đang suy yếu đi, cô không suy nghĩ gì nhiều mà lập tức thoát khỏi không gian. Phải nghỉ ngơi một lúc lâu, cô mới cảm thấy hô hấp trở lại bình thường.
Không biết có phải do tiêu hao quá nhiều tinh thần lực hay không mà bụng Bùi Tư Dao đói kêu ùng ục.
Cô giơ tay lên, ý niệm vừa động, trong tay đã xuất hiện một hộp cơm nóng hổi. Vừa định ăn thì có tiếng gõ cửa.
Tiếp đó, giọng nói hiền từ của ông Thái vang lên từ ngoài cửa: "Dao Dao à, bà Thái làm đùi gà kho cho cháu này. Mau mở cửa ra nhận lấy mà ăn cho nóng."
Hai phút sau, Bùi Tư Dao nhận được hai cái đùi gà to tướng. Cô không ngờ ông Thái lại giữ lời đến thế, đã nói hai cái là đúng hai cái.
Ăn trưa xong, Bùi Tư Dao dùng điện thoại tải xuống bản đồ toàn quốc và bản đồ vệ tinh ngoại tuyến. Cô cất chiếc iPad đã đầy bộ nhớ vào phòng ngủ trong không gian, sau đó xếp những chiếc máy tính bảng cũ mua được từ trên chợ đồ cũ lần lượt ra bàn trà.
Sau khi đã cài đặt danh sách tải xuống đầy đủ, Bùi Tư Dao bật tivi lên, bắt đầu tập luyện theo video hướng dẫn của một blogger quyền anh.
Tập luyện suốt hai tiếng đồng hồ, bộ đồ tập yoga trên người Bùi Tư Dao ướt đẫm mồ hôi. Sau khi bổ sung nước, cô lại bắt đầu thực hiện các bài tập giãn cơ.
Có lẽ do ban ngày quá mệt mỏi, Bùi Tư Dao đã có một giấc ngủ ngon vào buổi tối. Khi cô mở mắt ra vào ngày hôm sau thì đồng hồ đã chỉ hơn bảy giờ sáng.
Cô không hề quên việc chính, bèn bật bộ đếm giờ trên điện thoại lên rồi lập tức tiến vào không gian.
Cô sắp xếp lại đống vật tư, cất toàn bộ đồ ăn chín vào trong bếp. Bận rộn một hồi lâu, bụng cô cũng bắt đầu thấy đói.
Đã muốn kiểm tra xem bản thân có thể ở trong không gian bao lâu, Bùi Tư Dao dứt khoát ngồi ăn sáng ngay tại phòng ăn bên trong không gian.
Một nửa phòng khách chất đầy vật tư, nửa còn lại đặt một chiếc bàn vuông và vài cái ghế. Những món đồ này đều được thu dọn từ phòng chứa đồ dưới tầng hầm và đã được Bùi Tư Dao lau chùi sạch sẽ.
Bùi Tư Dao nắm rõ vị trí của từng loại thức ăn trong bếp như lòng bàn tay. Cô ngồi xuống ghế, chỉ cần suy nghĩ khẽ động, một bát canh miến tiết vịt nóng hổi đã xuất hiện ngay trên bàn ăn.
Miến tiết vịt ăn cùng bánh bao súp thịt tươi đúng là sự kết hợp hoàn hảo. Bùi Tư Dao vừa cầm đũa gắp một chiếc bánh bao súp lên thì cảm giác bị chèn ép quen thuộc bỗng ập tới.
Không phải chứ.
Trùng hợp vậy sao?
Khi mở mắt ra lần nữa, Bùi Tư Dao đã ngồi trên giường của mình, trên đôi đũa vẫn còn kẹp nguyên chiếc bánh bao súp.