Tận Thế Đến Rồi, Ai Cần Nghe Các Người Lải Nhải

Chương 23

Trước Sau

break

Một chiếc giá để chậu rửa mặt đã phai màu, thu. OK, nó nằm yên vị ngay giữa phòng khách, không gian không thèm hấp thụ.

Bùi Tư Dao tiếp tục đặt tay lên chiếc ghế đẩu nằm khuất trong góc, thu.

Chiếc ghế này cô đã ngồi từ bé, chất gỗ vẫn còn rất tốt. Chỉ có một lần Bùi Tư Dao lỡ làm hỏng, khiến một chân ghế bị nứt. Bà nội sợ cô ngồi không an toàn nên mới cất nó xuống tầng hầm.

Bùi Tư Dao đưa ý thức vào không gian kiểm tra. Chiếc ghế đã biến mất, nhưng sự thay đổi của không gian thì mắt thường khó mà nhận ra được.

Biết chắc những món đồ cũ thực sự có tác dụng, Bùi Tư Dao không quan tâm kích thước lớn nhỏ, thu hết tất cả vào không gian.

Ngựa gỗ nhỏ, thu.

Tủ cũ, thu.

Bàn con, thu.

Ghế gãy chân, thu.

Tủ quần áo lớn, thu.

Chạn bát, thu.

Máy khâu, thu.

Thu, thu, thu, thu tất tần tật.

Cả một căn phòng đầy ắp những kỷ vật bà nội để lại đều bị cô thu hết vào không gian. Bây giờ cô không thu dọn thì đợi đến khi nước lũ tràn về, tất cả cũng sẽ bị nhấn chìm.

Đồ đạc biến mất làm bụi bay mù mịt cả căn phòng. Bùi Tư Dao che mũi miệng, khóa cửa căn phòng nhỏ dưới tầng hầm lại, định bụng lên lầu rồi mới kiểm tra kỹ sự thay đổi trong không gian.

Cầu thang của khu tập thể cũ vừa hẹp vừa dốc. Lúc đi lên, Bùi Tư Dao gặp vài cụ ông cụ bà quen mặt. Cô mỉm cười chào hỏi, gọi chung là ông, là bà. Đã mười năm trôi qua, Bùi Tư Dao thực sự không nhớ nổi ai với ai.

Vừa lên đến tầng ba, cô gặp một bà cụ đang đi từ trên xuống. Bùi Tư Dao dừng bước, nhường đường cho hai người họ đi trước.

Ai ngờ bà cụ tóc bạc trắng lại dừng bước, mỉm cười gọi cô: "Dao Dao, cháu về rồi đấy à? Đã ăn sáng chưa?"

Bùi Tư Dao ngẫm nghĩ một lúc lâu mới miễn cưỡng nhớ ra đây là bà Đồng sống ở tầng trên cùng.

"Cháu chào bà Đồng ạ, cháu ăn sáng rồi ạ."

Bùi Tư Dao mỉm cười chào hỏi. Nhìn người đàn ông trung niên đang dìu bà Đồng, cô hơi sững lại: "Bà Đồng ơi, đây là ai thế ạ?"

"À, đây là con trai bà. Sau khi kết hôn nó dọn ra ngoài ở riêng nên chắc cháu không nhớ đâu. Hồi cháu còn bé nó còn bế cháu đấy, ha ha ha... Vệ Quốc, đây là Dao Dao, cháu gái của thím Bùi nhà cháu đấy."

Bà Đồng nhìn con trai, ánh mắt tràn ngập niềm tự hào.

Bùi Tư Dao nhìn khuôn mặt có vẻ thật thà chất phác của Đồng Vệ Quốc, khóe miệng gượng gạo nhếch lên, cố nặn ra một nụ cười: "Cháu chào chú Đồng ạ."

"À à, chào cháu, chào cháu. Cháu là con bé nhà họ Bùi đấy hả? Mấy năm không gặp mà đã thành thiếu nữ rồi, bây giờ chắc cũng hai mươi tuổi rồi nhỉ? Cháu đang học trường nào thế..."

Bùi Tư Dao không biết mình đã về nhà bằng cách nào. Trong đầu cô không ngừng hiện lên cảnh tượng kiếp trước, khi Đồng Vệ Quốc tay lăm lăm con dao chặt xương dính đầy máu lao về phía cô. Cô không thể ngờ được rằng tên ác quỷ ăn thịt người Đồng Vệ Quốc lại chính là con trai của bà Đồng.

Bùi Tư Dao đứng ngoài ban công, nhìn Đồng Vệ Quốc dìu bà Đồng lên xe. Dù cách xa như vậy nhưng cô vẫn cảm thấy ớn lạnh sống lưng. Ánh mắt Đồng Vệ Quốc nhìn bà Đồng hoàn toàn là ánh mắt của gã thợ săn đang nhìn con mồi.

Các bác gái đang tập thể dục ở quảng trường bên cạnh nhìn thấy Đồng Vệ Quốc hiếu thảo thì thi nhau ném ánh mắt ngưỡng mộ về phía bà Đồng. Khu tập thể này vốn là khu nhà ở dành cho giảng viên Đại học Bách Khoa, cư dân chủ yếu là các giáo viên già đã về hưu và gia đình họ.

Khi lũ trẻ lớn lên, đủ lông đủ cánh và thoát khỏi sự bao bọc của gia đình, khu tập thể giáo viên này dần biến thành viện dưỡng lão. Quảng trường lúc nào cũng đông nghịt người già ngồi hóng mát, hiếm khi thấy bóng dáng shipper hay người giao đồ ăn đi vào. Bác bảo vệ ngồi trong chốt từ sáng đến tối, mông chẳng buồn nhấc lên, cứ đeo kính lão ngồi đọc báo cả ngày.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc