"Cậu... cậu đừng có qua đây."
Bùi Tư Dao liếc nhìn Tần Nguyệt Tinh đang nằm rên rỉ dưới đất, rồi lại nhìn sang Đào Mộng Hàm đang run như cầy sấy.
Đào Mộng Hàm này thật sự rất giống cô của kiếp trước, ngu xuẩn đến cực điểm. Bùi Tư Dao nhếch mép, nói với Đào Mộng Hàm: "Cậu coi người ta là bạn, người ta lại coi cậu là con ngốc. Tự lo lấy thân đi."
Đây là lời cảnh cáo cuối cùng của cô, còn nghe hay không thì tùy thuộc vào bản thân Đào Mộng Hàm.
Nói xong, Bùi Tư Dao sải bước đi xuống lầu.
Thấy cô định bỏ đi, Tần Nguyệt Tinh còn muốn nói thêm gì đó nhưng bị Đào Mộng Hàm kéo lại: "Thôi đi Nguyệt Tinh, trời sáng rồi, ký túc xá cũng mở cửa rồi, chúng ta về trường thôi."
Trong lòng Đào Mộng Hàm cảm thấy bất an. Trước đây, Bùi Tư Dao lúc nào cũng tươi cười hớn hở, nhưng Bùi Tư Dao của ngày hôm nay lại mang theo sự lạnh lùng không thể che giấu trong đáy mắt. Hơn nữa, câu nói trước khi đi của Bùi Tư Dao rốt cuộc có ý gì? Cái gì mà cô coi người ta là bạn, người ta lại coi cô là con ngốc? "Người ta" ở đây là ai? Là Tần Nguyệt Tinh sao?
Tần Nguyệt Tinh được Đào Mộng Hàm đỡ dậy. Hai đầu gối của cô ta cứng đờ, duỗi không được mà co cũng chẳng xong. Cô ta dồn nửa trọng lượng cơ thể lên người Đào Mộng Hàm, trong lòng ra sức nguyền rủa Bùi Tư Dao:
Con khốn Bùi Tư Dao đáng chết! Nó cáu kỉnh khi ngủ dậy thì mắc mớ gì trút lên đầu mình, mình trêu chọc gì nó chắc? Con tiện nhân chết tiệt, sao nó khỏe như trâu thế không biết, đau chết đi được. Không biết xương cốt có làm sao không nữa. Khó khăn lắm mới đến đây một chuyến mà chẳng vớt vát được chút lợi lộc nào, lại còn bị đánh cho một trận, đúng là đen đủi.
Tiền đi hát karaoke tối qua cũng chưa đòi lại được, đó là tiền sinh hoạt phí cho nửa tháng sau của cô ta đấy. Không có tiền thì cô ta cạp đất mà ăn chắc?
Đào Mộng Hàm mải suy nghĩ về lời nói của Bùi Tư Dao nên không để ý bậc thang dưới chân, bước hụt một cái, kéo theo cả Tần Nguyệt Tinh ngã dúi dụi.
"Á..."
Hai người lảo đảo lao xuống mấy bậc cầu thang, phải bám vào tường ở khúc cua mới miễn cưỡng đứng vững lại được.
Nhìn xuống mười mấy bậc cầu thang bên dưới, tim Tần Nguyệt Tinh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô ta chỉ thầm chửi Bùi Tư Dao vài câu trong lòng thôi mà, chẳng lẽ báo ứng đến nhanh vậy sao?
"Nguyệt Tinh, cậu không sao chứ? Chân cẳng thế nào rồi, có bị va vào đâu không? Xin lỗi nhé, vừa rồi tớ không để ý vẫn còn bậc thang."
Cảm giác hụt chân khiến Đào Mộng Hàm sực tỉnh. Nhìn những bậc thang dưới chân, cô ta vẫn còn chưa hết bàng hoàng. Tuy trong lòng vô cùng sợ hãi nhưng cô ta vẫn lập tức kiểm tra tình hình của Tần Nguyệt Tinh.
"Cậu làm cái trò gì thế? Có đỡ người thôi cũng không xong. Nếu tớ ngã xuống mà bị sẹo ở mặt thì cậu có đền nổi không hả?"
Tần Nguyệt Tinh có tật giật mình, không muốn nán lại đây lâu. Sau khi quát mắng Đào Mộng Hàm vài câu, cô ta hất tay đối phương ra, bám vào tay vịn cầu thang, nhích từng bước nhỏ đi xuống dưới.
Đào Mộng Hàm nhìn bàn tay bị hất ra của mình, rồi lại nhìn theo bóng lưng khập khiễng của Tần Nguyệt Tinh. Cô ta thẫn thờ một lúc rồi mới vội vàng đuổi theo.
Tầng hầm B1.
Bùi Tư Dao đóng cửa tầng hầm lại. Nhìn đống đồ đạc cũ kỹ phủ đầy bụi chất đống bên trong, cô cảm thấy hơi đau đầu.
Trong này toàn là những kỷ vật cũ của bà nội. Từ khi cô lên cấp ba, bà nội đã nhường phòng ngủ chính cho cô, còn bà chuyển sang phòng ngủ nhỏ. Những món đồ nội thất cũ kia không để vừa trong phòng nhỏ nên bà tạm thời cất chúng xuống tầng hầm.
Không ngờ bà nội lại ra đi đột ngột như vậy, khiến những món đồ cũ này bị lãng quên suốt bao năm qua. Cô không chắc chắn liệu không gian có thực sự nâng cấp nhờ vào những vật dụng bà nội từng dùng hay không, nên đành phải thử từ những món đồ nhỏ trước.