Tận Thế Đến Rồi, Ai Cần Nghe Các Người Lải Nhải

Chương 21

Trước Sau

break

Cảm giác đó giống như không thể ở lại thêm dù chỉ một giây. Chẳng lẽ không gian này có giới hạn thời gian sao?

Nếu thật sự có quy định thời gian thì đối với Bùi Tư Dao không ổn chút nào. Kế hoạch ẩn náu mãi trong không gian mà cô tính toán trước đó coi như đổ bể.

Bùi Tư Dao thử vào lại không gian, rõ ràng ý thức vẫn có thể cảm nhận được nó, nhưng ngặt nỗi cơ thể lại không cách nào vào được.

Thử đi thử lại vài lần, Bùi Tư Dao quả quyết từ bỏ. Cô lấy điện thoại ra xem giờ, mười giờ rưỡi.

Lúc nãy khi cô cầm điện thoại xem cuộc gọi nhỡ ở cửa ra vào thì trời đã ngót nghét năm giờ rưỡi rồi.

Cứ cho là cô vào không gian lúc năm giờ rưỡi đi, tính đi tính lại thì thời gian cô ở trong đó cũng chưa đến năm tiếng đồng hồ.

Khoảng thời gian này nói dài không dài, nói ngắn cũng chẳng ngắn, nhưng dư sức để xử lý những việc cấp bách. Đợi đến ngày mai, cô sẽ dùng điện thoại bấm giờ để xác định thời gian chính xác, tận dụng tối đa thời gian có thể ở trong không gian.

Gần trưa, mặt trời lên cao, các ông các bà lại tụ tập tán gẫu ở khoảng sân nhỏ dưới lầu. Bùi Tư Dao vội vàng dậy, thời gian gấp rút, một phút một giây cũng không thể lãng phí.

Ăn xong bữa sáng, Bùi Tư Dao tìm thấy chìa khóa nhà kho dưới tầng hầm trong ngăn kéo, cô cầm chìa khóa rồi lao ngay xuống lầu.

Vừa mở cửa ra, hai người đang dựa vào cửa ngủ gật liền ngã nhào vào trong. May mà Bùi Tư Dao phản ứng nhanh, nếu không thì hai người này đã đổ ập vào chân cô rồi.

Nhìn hai người này, Bùi Tư Dao đúng là cạn lời.

Tần Nguyệt Tinh bị cú ngã làm cho tỉnh ngủ. Chiếc váy tinh tế xinh đẹp mặc tối qua sau một đêm bị giày vò đã trở nên nhàu nhĩ không nhìn nổi.

Thấy Bùi Tư Dao đang đứng nhìn mình từ trên cao, cô ta bật dậy, hùng hổ định đưa tay đẩy Bùi Tư Dao: "Bùi Tư Dao, cậu là heo à? Sao mà ngủ khiếp thế? Mau tránh ra cho tôi vào, tôi buồn ngủ lắm rồi, muốn đi ngủ."

Bùi Tư Dao lùi lại một bước, tránh bàn tay đen sì của Tần Nguyệt Tinh. Thấy cô ta định xông vào nhà, Bùi Tư Dao không chút do dự, tung chân đá thẳng vào đầu gối cô ta.

"Ái da..."

Tần Nguyệt Tinh chỉ một lòng muốn đi ngủ nên chẳng hề để ý đến hành động của Bùi Tư Dao. Chân trái vừa bước vào đã bị đá mạnh khiến cả người cô ta ngửa ra sau, mông đập mạnh xuống đất, ngã sóng soài ra sàn.

"Eo ơi..." Bùi Tư Dao che mắt lại. Cái thứ gì thế này? Màu đỏ lòm, đúng là không dám nhìn, đau cả mắt.

"Cậu, cậu, cậu, Bùi Tư Dao, cậu điên rồi sao? Cậu dám đá tớ à?"

Thấy cô ta vẫn còn dám lải nhải, Bùi Tư Dao lao lên bồi thêm một cước nữa, đá cho đôi chân đang dang rộng của cô ta khép lại. "Tôi đá cậu đấy, thì sao nào? Cậu định xâm nhập gia cư bất hợp pháp mà còn già mồm à?"

"Bùi Tư Dao, cậu đang nói nhảm cái gì thế? Bị ma nhập rồi hả?"

Tần Nguyệt Tinh bị đá chân trái xong lại dính thêm cú nữa vào chân phải, đau thấu trời xanh. Cô ta sợ bị đá tiếp nên vội vàng lết mông, giữ một khoảng cách an toàn với Bùi Tư Dao.

Thấy Tần Nguyệt Tinh vẫn cử động được, Bùi Tư Dao cúi xuống nhìn chân phải của mình. Cơ thể hiện tại quả thực quá yếu ớt. Vừa rồi cô hoàn toàn không nương chân, nếu là ở thời mạt thế, cú đá đó không làm đứt chân thì cũng khiến đối phương gãy xương. Thật sự có chút đáng tiếc.

Bùi Tư Dao dùng sức đẩy cửa ra. Đào Mộng Hàm sợ cánh cửa va vào người mình nên liên tục lùi lại phía sau.

Bùi Tư Dao thay giày rồi đóng cửa, động tác liền mạch dứt khoát.

Đào Mộng Hàm lùi đến sát lan can. Thấy Bùi Tư Dao bước ra, cô ta tưởng đối phương định đánh mình nên vội vàng bò cả chân lẫn tay về phía Tần Nguyệt Tinh.

Đào Mộng Hàm và Bùi Tư Dao không thân thiết, họ chỉ có một người bạn chung là Tần Nguyệt Tinh. Hai người chưa nói với nhau quá hai câu, chỉ có thể xem là quen biết xã giao.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc