Bùi Tư Dao bất đắc dĩ đành phải vò rối mái tóc, vừa ngáp vừa giả bộ như mới ngủ dậy, ngơ ngác mở cửa: "Ơ... Ông Thái, mới sáng sớm thế này có chuyện gì vậy ạ? Xảy ra chuyện gì rồi sao?"
Bàn tay to lớn đầy nếp nhăn của Thái Kiến Quốc khựng lại giữa không trung. Nhìn Bùi Tư Dao vừa ngủ dậy vẫn còn đang dụi mắt, ông ngượng ngùng hạ tay xuống: "Dao Dao, cháu vừa ngủ đấy à?"
Bùi Tư Dao dùng ngón tay vuốt mái tóc rối ra sau đầu, mắt nhắm mắt mở, giọng mũi đặc sệt vì chưa tỉnh ngủ: "Vâng ạ, cháu vừa nằm mơ thấy mình đang gặm đùi gà đấy."
Khuôn mặt vốn không giận mà uy của Thái Kiến Quốc khi nhìn thấy vẻ ngái ngủ của Bùi Tư Dao thì lập tức mềm nhũn, trái tim cứng rắn cũng tan chảy: "Ngủ là tốt, ngủ được là tốt. Không có chuyện gì đâu, không sao cả, cháu mau vào ngủ tiếp đi. Hôm nay ông sẽ bảo bà nhà mua hai cái đùi gà, nấu xong mang sang cho cháu nhé."
Thái Kiến Quốc xua tay, vô cùng chu đáo định đóng cửa lại giúp cô.
Tần Nguyệt Tinh: "..."
Cô ta sững sờ trước hành động quay xe khét lẹt của Thái Kiến Quốc.
Ông già vừa rồi còn hung dữ như muốn ăn tươi nuốt sống người ta, vậy mà vừa nhìn thấy Bùi Tư Dao thì giọng nói đã trở nên nhẹ nhàng hẳn đi. Cái tông giọng lạc quẻ ấy khiến cô ta nghe mà nổi hết cả da gà.
Tần Nguyệt Tinh siết chặt nắm đấm. Tại sao chứ? Bùi Tư Dao chỉ là một đứa trẻ mồ côi, dựa vào cái gì mà nó lại dễ dàng nhận được sự yêu mến của tất cả mọi người như vậy?
Thái Kiến Quốc cười hì hì khép cửa lại, nhưng vừa quay sang nhìn hai người Tần Nguyệt Tinh thì mặt ông lại đanh lại: "Được rồi, được rồi, Dao Dao không sao cả. Hai cô mau về đi, sáng sớm ngày ra toàn gây chuyện, đừng đứng đây làm phiền con bé ngủ nữa. Về ngay đi."
Nể tình hai người này quan tâm đến Bùi Tư Dao nên Thái Kiến Quốc không định truy cứu chuyện các cô gây mất trật tự.
Bùi Tư Dao dựa lưng vào cửa bịt miệng cười trộm. Ông Thái đúng là uy vũ, thả tim cho ông Thái! Tâm trạng Bùi Tư Dao rất tốt, định quay lại ngủ bù nhưng nằm trên giường trằn trọc mãi không ngủ được, cô dứt khoát đi vào không gian để sắp xếp vật tư.
Nhiều đồ đạc như vậy, chỗ này một ít, chỗ kia một ít, chẳng phân chia khu vực gì cả, tất cả chất đống trong phòng khách lộn xộn khiến người ta nhìn vào thấy thật khó chịu.
Gạo được đựng trong thùng, cô xếp chồng từng thùng lên nhau. Hai ngày nay không làm việc nặng nên cô không nhận ra bản thân trước mạt thế lại yếu ớt đến vậy, mới chuyển được mấy chục thùng gạo mà hai cánh tay Bùi Tư Dao đã mỏi nhừ, không nhấc lên nổi nữa.
Cô vẩy vẩy cánh tay tê dại, cắn răng kiên trì tiếp tục chuyển gạo. Tạm thời cứ chất đống như vậy đã, đợi sau mạt thế có cơ hội đi một chuyến đến siêu thị kho vận, cô sẽ thu thập ít kệ hàng về, vừa đẹp mắt lại vừa tiện lấy đồ.
Bùi Tư Dao âm thầm ghi nhớ việc này. Những kỷ vật của bà nội mà cô bỏ vào trước đó đa phần đều đã biến mất, vài món còn sót lại được cô cất vào phòng ngủ ở tầng một.
Cô dọn dẹp sơ qua phòng ngủ tầng một, thay một bộ chăn ga gối đệm sạch sẽ, định bụng hôm nay sẽ ngủ lại đây để xem nếu ở trong không gian thời gian dài thì có bị khó chịu hay không.
Làm việc mệt nhoài, Bùi Tư Dao vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ rồi nằm lên giường chợp mắt một lát. Mãi đến khi bụng đói kêu ùng ục, cô mới mở mắt ra. Vừa đứng dậy, thân hình cô loạng choạng, hoa mắt chóng mặt, đến khi nhìn rõ lại mọi thứ thì cô phát hiện mình đã nằm trên giường trong phòng ngủ của mình rồi.
Chuyện gì vừa xảy ra vậy? Sao cô lại ra ngoài rồi?
Cô còn đang định ngủ qua đêm trong không gian cơ mà?
Bùi Tư Dao sờ lên cánh tay thấy lạnh toát, cảm giác như vừa rồi cô bị một thế lực vô hình nào đó đẩy văng ra ngoài vậy.