Tận Thế Đến Rồi, Ai Cần Nghe Các Người Lải Nhải

Chương 19

Trước Sau

break

Mãi đến năm giờ sáng, có người đập mạnh vào cửa nhà Bùi Tư Dao.

"Rầm rầm rầm... Rầm rầm rầm..."

Tiếng đập cửa vang lên liên hồi suốt mười phút đồng hồ mà vẫn không nghe thấy bên trong có động tĩnh gì.

Tần Nguyệt Tinh cuối cùng cũng hết kiên nhẫn, vừa đấm cửa vừa la hét ầm ĩ: "Bùi Tư Dao! Bùi Tư Dao! Mở cửa! Mau mở cửa ra! Mày chết ở xó nào rồi? Mau mở cửa!"

Tần Nguyệt Tinh đập đỏ cả tay, vẫn chưa hả giận liền tung chân đá mạnh vào cửa chống trộm: "Bùi... Tư... Dao..."

Bùi Tư Dao đã quen ngủ cảnh giác từ thời mạt thế nên ngay từ tiếng đập cửa đầu tiên của Tần Nguyệt Tinh, cô đã mở mắt rồi.

Cô rón rén không bật đèn, mò mẫm đi ra cửa chính, nhìn qua mắt thần thì thấy Tần Nguyệt Tinh đang tức tối điên cuồng, còn Đào Mộng Hàm thì đứng bên cạnh đỡ lấy cô ta khuyên can.

Bùi Tư Dao dựa lưng vào cửa, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. Bị đánh thức nhưng cô cũng chẳng tức giận, cơn buồn ngủ đã tan biến, cô cứ thế dựa vào khung cửa lặng lẽ xem hai người kia diễn trò.

Nghe loáng thoáng thấy Tần Nguyệt Tinh bên ngoài nhắc đến chuyện điện thoại, Bùi Tư Dao mới nhớ ra mình để quên điện thoại ở đầu giường, thế là cô quay trở vào phòng lấy.

Màn hình sáng lên, hiển thị mấy chục cuộc gọi nhỡ, cuộc gần nhất là mười phút trước. Bùi Tư Dao lướt ngón tay kiểm tra, toàn bộ đều là số lạ.

Hừ, Tần Nguyệt Tinh này đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, biết mình bị chặn số nên còn biết đường đổi số khác để gọi cho cô.

Khu chung cư cũ mỗi tầng chỉ có hai căn hộ, cửa nhà san sát nhau, cộng thêm sàn nhà cách âm kém nên cả tầng trên lẫn tầng dưới đều bị đánh thức.

Ông cụ nhà đối diện hầm hầm mở cửa quát: "Ồn ào cái gì mà ồn ào! Sáng sớm tinh mơ, các cô không ngủ thì để cho người khác ngủ chứ. Nhìn hai cô gái trẻ ăn mặc ra dáng con người thế kia mà sao ý thức kém thế? Cũng không nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi, sao còn mặt mũi đứng đây lải nhải hả? Cút ngay!"

Giọng ông cụ vang như chuông đồng khiến Đào Mộng Hàm xấu hổ không ngẩng đầu lên được. Tần Nguyệt Tinh cũng thấy mất mặt, vội vàng xin lỗi: "Vâng vâng vâng, ông ơi, ông nói đúng ạ. Cháu xin lỗi, cháu xin lỗi. Cháu cũng vì sốt ruột quá thôi ạ. Nhà này là bạn học thân nhất của cháu, từ tối qua đến giờ đã mất liên lạc rồi. Cháu gọi mấy chục cuộc điện thoại mà không ai nghe máy, cháu lo quá không biết làm sao. Nếu cậu ấy không mở cửa thì chắc chúng cháu phải báo cảnh sát mất."

Vừa nói, mắt Tần Nguyệt Tinh vừa đỏ hoe, nhìn ông cụ với vẻ đáng thương. Ông cụ đành nuốt ngược những lời định mắng vào trong bụng. Vừa nghe thấy tình hình như vậy, ông chẳng kịp thay giày mà lao ngay ra ngoài: "Cô bảo bạn học kia họ Bùi hả? Có phải tên là Bùi Tư Dao không?"

"Vâng ạ, thưa ông, là Bùi Tư Dao. Cậu ấy là bạn thân nhất của cháu, cháu lo cho cậu ấy lắm, hu hu hu..."

Tần Nguyệt Tinh thấy ông cụ đi dép lê trong nhà chạy ra liền vội vàng tránh sang một bên, nhường chỗ cho ông đứng trước cửa.

Ông cụ nghe vậy thì cuống quýt cả lên, đập mạnh vào cánh cửa: "Dao Dao! Dao Dao! Cháu có nhà không? Ông là ông Thái đây! Nếu có nhà thì mau mở cửa ra đi cháu! Dao Dao ơi!"

Bùi Tư Dao là đứa trẻ mà Thái Kiến Quốc nhìn từ bé đến lớn. Lúc cô bé mới chuyển đến khu này mới có bốn, năm tuổi, trông như một con búp bê bằng ngọc trắng, tính tình nhút nhát, cứ thấy người lạ là bỏ chạy.

Đến khi quen thân rồi thì cái miệng nhỏ ấy ngọt xớt, mở miệng ra là một tiếng ông Thái, hai tiếng ông Thái, làm cho ông già này yêu quý không để đâu cho hết.

Giờ nghe tin Bùi Tư Dao gặp chuyện, ông làm sao mà không lo lắng cho được: "Dao Dao! Dao Dao..."

Nếu Bùi Tư Dao còn không mở cửa, chắc chắn ông Thái sẽ báo cảnh sát thật.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc