Tận Thế Đến Rồi, Ai Cần Nghe Các Người Lải Nhải

Chương 18

Trước Sau

break

Đào Mộng Hàm đang ngủ mơ màng, chỉ cảm thấy trước ngực lạnh toát, cô giật mình tỉnh giấc, vung tay tát mạnh vào mặt người kia.

"Bốp..." Một tiếng vang lên, xung quanh nháy mắt trở nên yên tĩnh.

"Anh... anh làm cái gì vậy?" Đào Mộng Hàm túm chặt lấy áo trước ngực, vẻ mặt đầy cảnh giác nhìn chằm chằm Phùng Thế Hòa.

Phùng Thế Hòa bị tát một cái cũng không tức giận, bàn tay sờ lên má phải bị đánh, khóe miệng nhếch lên: "Em gái, sức lực cũng không nhỏ đâu đấy, không phân rõ trắng đen phải trái gì đã tát anh một cái, làm tổn thương trái tim đàn anh quá."

Hai người đứng xem kịch hay ở bên cạnh cười hì hì: "Đúng vậy, đúng vậy, em gái Mộng Hàm có tâm lý đề phòng quá mạnh rồi, Thế Hòa chỉ muốn đắp chăn cho em thôi, dù thế nào cũng không thể tát thẳng vào mặt người ta như vậy chứ."

"Thế Hòa chính là người tốt bụng, nếu là tôi, chắc chắn tôi đã nổi điên rồi, ha ha ha..."

Khổng Thần và Chu Tuấn nhìn nhau cười, che chở cho nhau.

Lúc này Đào Mộng Hàm mới phát hiện trên đùi mình có đắp một tấm chăn, bất kể Phùng Thế Hòa muốn làm gì, cô ta cũng không có bằng chứng, đành phải xin lỗi: "Đàn anh, xin lỗi anh nhé, em ngủ mơ màng quá, nhất thời không phản ứng kịp, thật sự xin lỗi, không đánh đau anh chứ?"

Chuyện tốt ở phía bên kia ghế sofa bị cắt ngang, Tần Nguyệt Tinh ngồi thẳng dậy, lau đi vệt nước bên khóe miệng: "Đàn anh, Mộng Hàm ngủ mê man quá thôi, anh đừng chấp nhặt với cậu ấy, các anh cứ tiếp tục hát hò, ăn khuya đi."

Tần Nguyệt Tinh cười nói giảng hòa, khóe mắt liếc thấy màn hình điện thoại sáng lên, đã hai giờ rồi, Bùi Tư Dao có bò thì cũng phải bò tới nơi rồi chứ: "Mộng Hàm, cậu ra ngoài xem thử xem Dao Dao đã đến chưa, cũng hai giờ rồi đấy."

Tần Nguyệt Tinh vỗ vỗ vai Tạ Như Phong, đỡ người ngồi dậy.

Đào Mộng Hàm giống như nhận được lệnh ân xá, lập tức chạy biến ra khỏi phòng bao.

Phùng Thế Hòa quẹt mồm một cái, chửi thầm một câu con khốn, sớm muộn gì cũng phải ngủ với cô ta.

Tần Nguyệt Tinh không phải không biết tâm tư của Phùng Thế Hòa, nếu không cô ta cũng chẳng dẫn Đào Mộng Hàm ra ngoài, chỉ là trước khi Phùng Thế Hòa đạt được mục đích, cô ta vẫn phải làm bộ làm tịch trước mặt Đào Mộng Hàm cho đủ lễ nghĩa.

"Đàn anh Phùng, anh nóng vội quá rồi, chuyện gì cũng phải từ từ, dục tốc bất đạt mà."

Mấy người trong phòng bao cười nói vui vẻ, Tạ Như Phong lúc trước ngủ như chết trôi, sau khi ngủ bù một giấc đã hồi phục hoàn toàn năng lượng, bấm chuông gọi nhân viên phục vụ mang vài phần đồ ăn khuya tới. Nhìn cái dáng vẻ đó, người không biết còn tưởng anh ta là cậu ấm nhà giàu, tiêu tiền như nước.

Đào Mộng Hàm đi vào nhà vệ sinh rửa mặt trước, ép buộc bản thân phải tỉnh táo lại, sau đó mới ra quầy lễ tân hỏi thăm xem có cô gái nào đến tìm người hay không.

Nhận được câu trả lời phủ định từ lễ tân, Đào Mộng Hàm có một loại dự cảm chẳng lành, cô cảm thấy có lẽ tối nay Bùi Tư Dao sẽ không tới.

Đào Mộng Hàm thất thần quay trở lại phòng hát. Tối nay gọi bao nhiêu đồ ăn, trong lòng cô ta biết rất rõ, chỉ riêng đĩa trái cây sang trọng kia thôi cũng đã không phải thứ cô ta có thể trả nổi rồi.

Đẩy cửa phòng ra, mấy người kia lại gọi thêm một lượt đồ ăn nữa, đang ăn uống thả cửa.

Đào Mộng Hàm ngồi xuống bên cạnh Tần Nguyệt Tinh, ghé vào tai cô ta nói nhỏ: "Nguyệt Tinh, tớ tìm một vòng rồi mà không thấy Tư Dao đâu cả. Hỏi lễ tân thì họ cũng bảo không thấy."

Tần Nguyệt Tinh đang dùng nĩa xiên miếng dưa hấu trong đĩa trái cây, vừa nghe thấy thế liền bẻ gãy luôn chiếc nĩa nhựa dùng một lần: "Cái gì? Cậu bảo cậu không nhìn thấy Bùi Tư Dao á?"

Bên phía quán karaoke nháo nhào cả lên. Tiền phòng bao đêm cộng thêm tiền rượu và đồ ăn làm Tần Nguyệt Tinh phát điên.

Còn tại khu chung cư Long Thành, Bùi Tư Dao trở mình, chìm vào giấc ngủ say.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc