“Tần thúc, thúc cũng là người làm ruộng, lớn lên ở vùng núi. Vậy tại sao thúc lại quên mất đạo lý dựa vào núi mà sống?”
Câu hỏi của Tô Thư Ý khiến Tần Khôi – người đang nổi nóng bỗng khựng lại. Hắn im lặng một lúc, rồi quay đầu nhìn quanh.
Người của làng Hạ Liễu sau khi bị bọn cướp ép chạy lên núi, hiện đang tạm trú trên một khoảng đất bằng giữa sườn núi, xung quanh là rừng rậm um tùm. Trong mấy ngày ẩn náu vừa qua, gần như không ai dám rời khỏi đám đông. Ai cũng sợ bọn cướp quay lại. Sự sợ hãi khiến nhiều người mất đi khả năng suy nghĩ bình tĩnh, đến nỗi quên mất rằng trước mắt họ chính là cả một ngọn núi khổng lồ.
Sau lời nhắc của Tô Thư Ý, mọi người mới chợt bừng tỉnh. Nơi này cách huyện Hiệp Lĩnh khá xa, lại không bị hạn hán ảnh hưởng quá nặng. Vậy thì trong núi này chắc chắn có không ít nguồn nước và thức ăn.
“Thư Ý nói đúng. Chúng ta nên chia nhau ra tìm. Chỉ cần tìm được nguồn nước, có thể dựng trại ở đó. Có cả ngọn núi này, chúng ta sẽ không dễ chết đói.”
“Chỉ cần triều đình biết chuyện hạn hán, phát lương cứu trợ… chúng ta nhất định vượt qua được.”
Tô Lâm Sơn tiếp lời con gái, nói nốt những điều cô còn chưa kịp nói ra. Tô Thư Ý nhìn phụ thân mình, trong lòng khẽ ấm lên. Hai phụ tử dường như tâm ý tương thông. Sau khi Tô Lâm Sơn lên tiếng, những người trước đó còn bất mãn cũng không dám nói thêm. Bởi lúc này, người duy nhất có thể dẫn họ sống sót chính là ông.
“Phụ thân, chúng ta nên chia người ra tìm nguồn nước theo nhiều hướng. Ở lại đây lâu thêm chút nữa sẽ rất nguy hiểm.”
Tô Thư Ý nhìn những vệt máu loang lổ trên con đường xuống núi. Cô biết rất rõ, bọn cướp có thể quay lại bất cứ lúc nào.
Tô Lâm Sơn gật đầu. Ông không thể đứng dậy nên chỉ ngồi tại chỗ sắp xếp. Ông giao cho Dương lão tam dẫn năm người đi tìm nước theo một hướng, những người còn lại tự chia nhóm, tìm theo các hướng khác. Hiện giờ trong làng chỉ còn khoảng hai mươi người còn sức lao động. Cả làng ban đầu hơn ba mươi hộ, giờ chỉ còn mười lăm, mười sáu hộ. Theo lời trưởng làng cũ nói, những người khác đã bỏ đi từ trước.
Những người còn ở lại phần lớn là người bị thương nặng. Một số người không bị thương nhưng vì người thân bị thương nên không nỡ bỏ đi. Cũng có những gia đình tàn nhẫn bỏ lại người bị thương rồi rời đi, giống như nhà họ Dương.
Thấy mọi người đã tản ra bốn phía tìm nước, Tô Thư Ý không thể ngồi yên nữa. Cô đứng bật dậy.
“Phụ thân, con cũng đi xem thử.”
“Thư Ý, ở yên đây, đừng chạy lung tung! Trong núi nguy hiểm lắm!”
Tô Lâm Sơn lập tức ngăn lại. Ông thật sự không muốn con gái rời khỏi tầm mắt. Lúc này Tô Tiểu Phương cũng bước tới kéo Tô Thư Ý lại.
“Nghe lời cô cô. Điều quan trọng nhất là gia đình chúng ta phải ở bên nhau. Phụ thân cháu bây giờ tuy là trưởng làng, nhưng chỉ là tạm thời trong lúc nguy cấp.”
“Có dẫn được mọi người về làng an toàn hay không… cũng còn phải xem số phận.”
“Cô cô chỉ mong mấy đứa bình an khỏe mạnh thôi.”
Nói xong câu đó, Tô Tiểu Phương cũng cảm thấy mình hơi ích kỷ. Nhưng so với việc làm người tốt, bà thà ích kỷ vì gia đình.
Tô Thư Ý biết rõ phụ thân và cô cô đều thật lòng lo cho mình, nhưng cô hiểu hơn ai hết, cô ra ngoài tìm kiếm không chỉ vì dân làng mà còn vì gia đình mình. Biểu ca của cô hiện giờ chưa thể đi lại, vì vậy họ buộc phải ở lại nơi này. Nếu đã phải ở lại thì nhất định phải tìm ra một nơi an toàn hơn.
Nhưng nguồn nước trong núi đâu dễ tìm như vậy? Nếu thật sự không tìm được, cô chỉ có thể lén tạo một nguồn nước nhân tạo.
“Cô cô, người đừng lo cho cháu. Cháu không sao đâu. Nơi này không an toàn. Chúng ta phải nhanh chóng tìm một nơi vừa có thể trú mưa tránh gió, vừa có nguồn nước.”
“Cháu muốn tự đi xem.”
Tô Thư Ý cố ý nhấn mạnh hai chữ “tự đi”. Tô Tiểu Phương lập tức hiểu ý. Bà quay đầu nhìn con trai mình đang nằm nghỉ. Nơi này quả thật không thích hợp để ở lâu, đây có thể chính là con đường bọn cướp sẽ quay lại.
“Ta đi cùng cháu.”
Bà nói dứt khoát rồi quay sang Dương Đại Xuân.
“Đại Xuân, chàng trông nom bọn trẻ giúp thiếp. Thiếp đi cùng Thư Ý tìm chỗ trú.”
Dương Đại Xuân vừa nghe vợ kể lại chuyện thuốc thần kỳ. Biết được con trai đã dùng thuốc của Tô Thư Ý, vết thương ở chân cậu đang hồi phục nhanh chóng. Ngay cả vết thương ở chân ông cũng đỡ hơn rất nhiều. Vì vậy ông cũng yên tâm, nhanh chóng gật đầu.
“Đi đi. Ta sẽ trông bọn trẻ.”
Tô Thư Ý và Tô Tiểu Phương rời đi. Ban đầu cô định đi sâu hơn vào trong núi nhưng Tô Tiểu Phương lập tức ngăn lại. Trong núi sâu có thể có thú dữ, nếu gặp phải còn nguy hiểm hơn bọn cướp.
Hai người men theo sườn núi tìm kiếm một hồi nhưng không gặp được nhóm đàn ông nào đi tìm nước. Ngay lúc đang cảm thấy kỳ lạ, Tô Thư Ý bỗng phát hiện một thứ. Một hang động bị bụi cây che kín.
“Cô cô! Ở kia có hang!”
Cô vui mừng chỉ tay.
“Cẩn thận! Có thể có rắn độc!”
Tô Tiểu Phương vội kéo cô lại. Hai người cẩn thận dọn bụi cây. Cửa hang hiện ra, khá rộng, bên ngoài toàn đá, bên trong tối đen như mực.
Tô Thư Ý lấy từ không gian ra một hộp diêm và một cây đuốc. Cô châm lửa rồi đưa đuốc vào trong hang. Ngọn lửa không hề tắt, điều đó chứng tỏ trong hang có không khí, có thể ở được.
Tô Tiểu Phương dù sợ nhưng vẫn bước lên trước.
“Để cô cô đi trước.”
Bà cầm đuốc bước vào hang. Nhờ ánh lửa, hai người nhìn rõ bên trong. Hang không lớn, khoảng ba mươi mét vuông và chỉ có một cửa ra vào. Không thấy rắn, côn trùng hay thú dữ. Không khí mát lạnh giống như bước vào một căn phòng điều hòa tự nhiên.
“Cô cô… Nơi này rất thích hợp để ở.”
Tô Thư Ý vừa vào đã thích ngay. Cô chạm tay lên vách đá, cảm giác mát lạnh khiến cô vô cùng hài lòng.
“Đúng vậy. Nếu gần đây có nguồn nước… Chúng ta có thể ở đây một thời gian.”
Tô Tiểu Phương cũng gật đầu.
Đúng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng cãi vã. Hai người nhìn nhau, biết chắc là người trong làng.
“Ra xem thử.”
Tô Thư Ý nói.
Hai người vừa bước ra khỏi hang đã thấy Tần Khôi cùng năm sáu người đàn ông đứng trước cửa hang. Hắn đang cãi nhau với mấy người kia.
“Ở đây không có nước nhưng an toàn. Cái hang này ta chiếm. Cần gì nghe lời Tô Lâm Sơn? Mỗi người tự lo thân mình!”
Một người đàn ông gầy phía sau nói:
“Khôi ca… Trưởng làng bảo chúng ta phải tìm nước…”
Tần Khôi cười lạnh.
“Đi tìm nước làm gì? Hắn chỉ là một tên tàn phế, dựa vào đâu mà sai khiến ta?”
“Ta không nghe hắn nữa!”
Hắn chỉ vào hang.
“Nơi này đủ để trốn. Cho dù bọn cướp quay lại cũng không chết. Nếu không muốn theo ta… Thì cút!”
“Ta ở lại đây!”