Tái Sinh, Ta Mang Theo Hệ Thống Đa Chiều

Chương 60: Miễn cưỡng nhận chức

Trước Sau

break

Vừa nghe Tô Lâm Sơn nói xong, những dân làng xung quanh lập tức quỳ xuống. Ngay cả trưởng làng cũng đỏ mặt, chắp tay hành lễ.

“Lâm Sơn! Nếu cậu không dẫn chúng ta trở về nhà, chúng ta thật sự không còn đường sống!”

“Xin cậu đừng từ chối nữa!”

Những lời cầu xin vang lên khắp nơi. Ai nấy đều liên tục hứa rằng sau này sẽ tuyệt đối nghe theo mệnh lệnh. Cuối cùng, trước sự khẩn cầu của toàn bộ dân làng, Tô Lâm Sơn đành miễn cưỡng nhận chức trưởng làng.

Đúng lúc đó, trong đầu Tô Thư Ý bỗng vang lên một tiếng “bíp”. Cô khẽ khựng lại. Mở giao diện không gian ra xem, quả nhiên đó là tin nhắn của Bạch Tiểu Tịnh – người bạn mới quen ở thế giới hiện đại.

Sở dĩ Tô Thư Ý không chủ động nhắn tin trước là vì cô hiểu rất rõ một điều. Ảnh đại diện của đối phương cho thấy đây là một thiên kim tiểu thư xinh đẹp, giàu có và có quyền lực. Một người như vậy gần như không thiếu thứ gì. Nếu cô chủ động nói trước, trong giao dịch sau này rất dễ rơi vào thế bị động.

Quả nhiên… Đối phương đã không nhịn được mà nhắn tin trước.

Bạch Tiểu Tịnh: Xin chào! Cô tên là Tô Thư Ý phải không? Tên hay thật! Cô đến từ thời cổ đại sao? Người trong ảnh đại diện là cô à?

Đọc đến đây, Tô Thư Ý không khỏi nghĩ thầm, chắc hẳn cô ta đang nghĩ… ảnh đại diện của mình xấu quá. Dù sao hiện tại cô cũng chỉ là một cô gái ở nông thôn với làn da sạm nắng.

Cô bình tĩnh trả lời:

“Chào cô.”

Tin nhắn vừa gửi đi, bên kia gần như trả lời ngay lập tức. Bạch Tiểu Tịnh gửi một loạt tin nhắn dài. Đại khái là: Tối qua cô vô tình phát hiện ra hệ thống giao dịch này. Ban đầu còn tưởng là trò đùa nhưng sáng nay tỉnh dậy, phát hiện hệ thống vẫn còn nên thử gửi tin nhắn, không ngờ thật sự có người trả lời. Điều đó khiến cô vô cùng phấn khích. Tin nhắn của cô dài như một bài văn nhỏ, mãi đến cuối cùng cô mới nhớ hỏi:

“Cô thật sự đang sống ở thời cổ đại sao?”

Tô Thư Ý trả lời rất ngắn gọn:

“Đúng vậy.”

Ngay sau đó, Bạch Tiểu Tịnh lại gửi tới một loạt câu hỏi kỳ quái. Tô Thư Ý lười trả lời từng câu, cô chỉ đáp lại câu hỏi cuối cùng.

Tô Thư Ý: Đây là một triều đại chưa từng tồn tại trong lịch sử. Triều Thiên Thịnh.

Bạch Tiểu Tịnh: Trời ơi! Vậy cô là người xuyên không sao? Cô từ thế giới hiện đại xuyên về đó à? Nhưng sao cô lại là một cô gái ở nông thôn ? Không phải phải là công chúa hay gì đó sao?

Tô Thư Ý nhìn tin nhắn, khóe miệng khẽ giật. Cô chỉ trả lời hai chữ: “Xui xẻo.”

Sau đó Bạch Tiểu Tịnh lại tiếp tục hỏi dồn dập. Tô Thư Ý cũng không muốn giải thích quá nhiều, cô chỉ nói đơn giản về hệ thống giao dịch đa chiều. Nhưng cô không nhắc tới việc hệ thống có thể mở khóa nhiều chiều không gian khác. Bởi vì cô cũng không biết liệu phía bên kia có chức năng giống mình hay không.

Cuối cùng, Tô Thư Ý hỏi thẳng:

“Tôi có thể dùng đồ cổ trao đổi với cô. Nếu tiện, cô có thể bán cho tôi một ít lương thực, thịt, rau, trứng được không?”

Những thứ đó chính là thứ cô cần nhất lúc này. Thuốc men cô có thể trao đổi với Văn Tinh, dù sao thuốc của không gian liên sao vẫn tốt hơn thuốc ở thế giới hiện đại. Nhưng thực phẩm thì vẫn phải dựa vào thế giới hiện đại. Cô không chắc vị thiên kim tiểu thư này có hứng thú giao dịch với mình hay không. Vì vậy chỉ thử hỏi dò.

Không ngờ câu trả lời của Bạch Tiểu Tịnh lại khiến cô bất ngờ.

Bạch Tiểu Tịnh: Không cần giao dịch! Cô cứ nói cần gì, tôi mua cho cô! Lương thực, thịt, rau… giá cũng chẳng bao nhiêu! Chờ một chút, tôi bảo quản gia đi mua ngay!

Tô Thư Ý khẽ chạm vào sống mũi rồi không trả lời thêm. Nếu đối phương đã hào phóng như vậy, cô cũng không cần khách sáo. Sau này có cơ hội, cô sẽ tìm cách đáp lại ân tình này. Dù sao hiện tại cô thật sự rất cần sự giúp đỡ.

Sau khi rời khỏi giao diện không gian, Tô Thư Ý ngẩng đầu lên nhìn xung quanh. Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến cô hơi ngạc nhiên vì dân làng vẫn còn tụ tập rất đông. Trưởng làng đã được bầu xong rồi, vậy tại sao phụ thân cô vẫn giữ nhiều người ở lại?

Quan sát kỹ hơn… Cô phát hiện đa số những người ở lại đều là đàn ông khỏe mạnh. Hơn nữa vết thương của họ cũng không nghiêm trọng. Tô Lâm Sơn thấy con gái nhìn mình với vẻ nghi hoặc liền giải thích:

“Thư Ý, đây là những người đàn ông khỏe mạnh nhất của mỗi gia đình. Phụ thân muốn giữ họ lại để bàn xem tiếp theo nên làm gì.”

Kể từ khi biết nữ nhi có những năng lực kỳ lạ, Tô Lâm Sơn đã không còn coi cô là một đứa trẻ bình thường. Những quyết định quan trọng ông đều muốn nghe ý kiến của cô.

Tô Thư Ý cũng rất hài lòng với cách làm của phụ thân mình. Nếu phụ thân cô là một người độc đoán, kế hoạch của cô sau này chắc chắn sẽ gặp rất nhiều trở ngại.

Nhưng cảnh Tô Lâm Sơn hỏi ý kiến nữ nhi khiến một vài người đàn ông trong làng cảm thấy không hợp lý. Một người đàn ông tiến lên nói:

“Tam ca. Thư Ý còn nhỏ, lại vừa đi đường dài. Sao không để con bé vào xe ngựa nghỉ ngơi?”

Người nói tên Tần Khôi, nhỏ hơn Tô Lâm Sơn vài tuổi. Từ nhỏ hai người đã quen biết nên nói chuyện khá thân. Những người xung quanh cũng gật đầu phụ họa. Tô Lâm Sơn lập tức giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng. Sau đó ông nói một câu khiến tất cả đều sững sờ.

“Ánh mắt của Thư Ý còn xa hơn các ngươi nhiều. Nếu không có con bé, có lẽ chúng ta đã chết trong đêm qua rồi.”

“Từ nay trở đi… Thư Ý sẽ là quân sư của ta. Ai không phục thì nói ngay.”

Câu nói này khiến tất cả mọi người đều im lặng. Trong thời loạn thế, bất kể là nam hay nữ, chỉ cần có thể dẫn mọi người sống sót trở về nhà thì đều đáng được tôn trọng.

Sau khi mọi người không còn ý kiến gì nữa, người đàn ông vừa nói ban nãy lập tức xin lỗi. Tô Lâm Sơn cũng không trách. Ông ra hiệu cho mọi người giữ yên lặng, sau đó phụ tử hai người bắt đầu bàn bạc chuyện tiếp theo.

Tô Thư Ý chậm rãi nói:

“Phụ thân, ở đây có rất nhiều người bị thương, người có khả năng tự bảo vệ mình không nhiều. Nếu chúng ta tiếp tục lên đường ngay bây giờ, không ai có thể đảm bảo chúng ta sẽ đến thành Dự Châu an toàn.”

“Huống chi… Nếu không có tiền vào thành, tình hình sẽ còn tệ hơn.”

Tô Lâm Sơn khẽ gật đầu. Ông hiểu rất rõ một điều, cho dù gia đình họ có nhiều tiền đến đâu cũng không thể công khai nuôi cả một ngôi làng.

Nhưng lúc này Tần Khôi lại đứng dậy, anh ta không thể ngồi yên nữa.

“Vậy chẳng lẽ chúng ta cứ trốn ở đây sao? Như vậy chẳng khác nào chờ chết!”

“Ba ngày nữa chắc chắn sẽ có người chết đói! Những người rời đi trước mới là người thông minh!”

Nói xong, hắn quay đầu nhìn chằm chằm về phía trưởng làng. Trong lòng hắn thầm oán, nếu không phải trưởng làng nói sẽ không xảy ra chuyện gì… Hắn đã bỏ mặc những người vô dụng kia từ lâu rồi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương