Tái Sinh, Ta Mang Theo Hệ Thống Đa Chiều

Chương 62: Phát hiện suối nước trong hang

Trước Sau

break

Sau khi chửi rủa om sòm, Tần Khôi vừa quay đầu lại thì nhìn thấy Tô Tiểu Phương và Tô Thư Ý đang đứng trước mặt. Hắn giật mình lùi lại mấy bước.

“Tiểu Phương tỷ… Sao tỷ lại ở đây?”

Thái độ hống hách trước đó, lúc nào cũng tự xưng “lão tử” lập tức biến mất sạch sẽ. Từ nhỏ hắn đã biết Tô Tiểu Phương lợi hại thế nào. Bây giờ bị bắt quả tang nói xấu sau lưng, làm sao không sợ cho được.

Động tác lùi lại của hắn khiến mấy người phía sau cũng giật mình. Người đàn ông gầy vừa nhắc nhở hắn lúc nãy lập tức bước lên.

“Tiểu Phương tỷ! Ta… ta nhất định nghe lời Tam ca, đi tìm nguồn nước ngay!”

Nói xong, hắn quay đầu bỏ chạy. Hai trong bốn người đi theo Tần Khôi cũng vội vàng chạy theo. Chỉ còn lại hai người nữa đó là hai em trai của Tần Khôi đứng ngơ ngác không biết nên làm gì.

Tô Tiểu Phương cười khẩy, bước lên hai bước, vỗ tay rồi chỉ vào cửa hang.

“Tần Khôi, ngươi không nhìn thấy cửa hang này đã được dọn sạch rồi sao? Ngươi nghĩ mình có thể tùy tiện chiếm lấy à?”

Tần Khôi vốn đã chột dạ, lại lùi thêm một bước. Hắn cười gượng:

“Tiểu Phương tỷ… thì ra là tỷ dọn hang này à…”

“À… ừ… ta hiểu rồi! Nơi này đúng là chỗ tốt cho cả làng ở.”

Hắn quay sang hai em trai:

“Tần Vĩ! Tần Hạo! Đi thôi, chúng ta tìm hang khác!”

Nói xong, hắn kéo hai người chạy về phía tây với tốc độ cực nhanh. Nhìn dáng chạy ấy, chẳng ai nghĩ họ đã mấy ngày không được ăn no.

Tô Tiểu Phương quay lại, thấy Tô Thư Ý đang đứng suy nghĩ. Bà hỏi:

“Thư Ý, con nghĩ gì vậy?”

Tô Thư Ý nói khẽ:

“Cô cô à… phụ thân làm trưởng làng như vậy có ổn không? Hình như Tần Khôi rất bất mãn.”

Cô không sợ Tần Khôi gây chuyện nhưng nếu trong đoàn người có kẻ không phục, sau này nhất định sẽ gây phiền phức.

Tô Tiểu Phương nhìn nhận vấn đề rất rõ ràng.

“Chuyện này đâu phải do chúng ta chọn. Bây giờ đã dính vào rồi thì không thể đứng ngoài.”

“Dù sao cũng là người cùng làng, có thể giúp thì giúp.”

Rồi bà nhìn cháu gái, giọng nghiêm lại.

“Nhưng Thư Ý, con phải nhớ kỹ: Sau này tuyệt đối không được để người khác nghi ngờ con nữa. Việc gì cũng phải dựa vào bản thân. Đừng để người kia giúp chúng ta nữa. Chúng ta nợ họ quá nhiều con gà rồi.”

Nghe vậy, Tô Thư Ý vừa buồn cười vừa bất lực. Trong lúc này mà cô cô của cô vẫn còn nhớ chuyện nợ gà.

Hai người đang định quay lại báo cho dân làng về hang động mới tìm được thì thấy Tần Khôi và hai em trai chạy trở lại.

“Tiểu Phương tỷ, phía kia còn mấy cái hang nữa!”

“Đều… đều khá lớn!”

Nghe vậy, hai người lập tức đi theo họ. Quả nhiên, không xa hang đầu tiên họ phát hiện, còn có mấy hang khác. Hang lớn nhỏ khác nhau nhưng đều có một điểm chung chỉ có một lối vào, không còn lối thoát nào khác.

Tô Tiểu Phương gật đầu.

“Cho dù nguồn nước có xa một chút… Chúng ta cũng nên dựng trại ở đây. Ít nhất chỗ này cũng khá an toàn.”

Nếu bọn cướp quay lại, chỉ cần chặn cửa hang là có thể phòng thủ. Hơn nữa, cửa hang đều bị bụi cây che kín, nếu không cố ý tìm kiếm thì rất khó phát hiện.

Nghe vậy, Tô Thư Ý bỗng nảy ra một ý tưởng. Khi Tô Tiểu Phương bảo Tần Khôi đi gọi dân làng tới, cô lập tức kéo tay cô cô.

“Cô cô à. Chúng ta sang phía kia xem thử. Biết đâu còn có hang khác… hoặc nguồn nước.”

Hai người đi về phía đông. Gần hang đầu tiên họ phát hiện thêm hai hang động nữa. Cửa hang đều bị bụi cây che kín. Hai người dọn sạch cửa hang trước, sau đó Tô Thư Ý nhìn vào hang ở giữa. Hang này đặc biệt sâu, bên trong tối đen nhưng ở tận cuôi hang dường như có ánh sáng.

Mắt Thư Ý sáng lên. Cô định chạy vào nhưng Tô Tiểu Phương lập tức kéo lại.

“Thư Ý! Cẩn thận!”

Bà cầm đuốc, thận trọng bước vào trước. Đi sâu vào hang một đoạn, hai người bỗng nghe thấy tiếng nước chảy. Đi thêm vài bước nữa, ánh sáng phía trước càng rõ.

Khi bước ra khỏi hang, cả hai người đều sững sờ. Trước mắt họ là một thung lũng nhỏ, ở giữa có một con suối trong vắt. Bên cạnh suối là một cây cổ thụ khổng lồ, phải ba người ôm mới xuể. Những tán cây cao vút xanh um, nhìn qua đã biết cây này đã sống rất nhiều năm.

Tô Thư Ý vui mừng chạy tới. Cô lấy một cái bát từ không gian ra rồi múc một bát nước uống thử. Nước suối mát lạnh tràn vào cổ họng. Cô nhắm mắt lại.

“Cô cô! Nước suối ngon lắm! Cô cô thử xem!”

Tô Tiểu Phương ngẩn người sau đó nhận bát nước uống một ngụm. Ngay sau đó, bà kích động kéo Tô Thư Ý.

“Thư Ý! Chúng ta mau quay về đón phụ thân con và mọi người tới đây! Chúng ta ở hang cạnh suối là tốt nhất!”

Bà tính toán rất nhanh. Trên xe ngựa còn có bánh bao, gạo, bột mì, nồi niêu và cả vật dụng sinh hoạt. Bây giờ lại có thêm nguồn nước, cho dù ở đây đến sang năm cũng không lo chết đói.

Nhưng Tô Thư Ý vẫn rất tỉnh táo.

“Cô cô, nếu chúng ta ở trong hang này… Dân làng lấy nước sẽ rất bất tiện.”

Tô Tiểu Phương lập tức dừng lại. Quả đúng như vậy. Tô Thư Ý nói:

“Hang có suối nên không thể cho ai chiếm riêng. Chúng ta nên cử người canh giữ. Ai cũng được lấy nước nhưng không được lãng phí.”

Tô Tiểu Phương gật đầu.

“Được, chúng ta quay về rồi đưa phụ thân con tới trước, chiếm hang gần suối nhất. Phụ thân con ở đó quản lý là hợp lý nhất.”

Hai người lập tức chạy trở lại sườn núi. Khoảng cách không gần nhưng họ chạy rất nhanh.

Khi trở lại nơi dân làng đang trú, Tần Khôi và hai em trai đã tới. Dân làng cũng gần như thu dọn xong hành lý. Tô Lâm Sơn, Dương Đại Xuân và Tô Nguyệt Nhi đang chất đồ lên xe ngựa. Mọi việc chỉ còn lại đưa Dương Du Nhiên lên xe.

Dương Đại Xuân buộc chặt dây cương hai con ngựa sau đó cẩn thận bế Dương Du Nhiên cùng chăn lên xe. Vì cậu không thể ngồi nên họ phải để Tô Lâm Sơn ngồi trước rồi mới đặt Dương Du Nhiên nằm xuống sàn xe.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương