Thư Ý gật đầu, lén lấy một con gà từ trong kho ra rã đông, rồi quay lại giúp cô cô và muội muội làm việc.
“Cô cô ơi, chỗ bột này mình làm bánh bao với bánh dẹt đi. Mang theo sẽ tiện hơn!”
Vừa nói, cô vừa xắn tay áo, bắt đầu nhào bột. Lần này cô lấy ra ba mươi cân bột mì trắng, đủ làm rất nhiều lương khô cho chuyến chạy nạn.
Nguyệt Nhi phụ trách đổ nước. Nhìn nước trong veo chảy vào chậu, con bé không khỏi nuốt nước bọt. Nước bây giờ quý như vàng, thấy dùng nhiều như vậy khiến nó vừa tiếc vừa khát.
“Nguyệt Nhi, vào trong lấy xô nước kia đổ vào nồi đi!”
Tô Tiểu Phương nói.
Nguyệt Nhi vội vàng buông gáo nước xuống, chạy vào nhà lấy xô, vừa chạy vừa vỗ trán vì tự trách mình chậm chạp.
“Thư Ý, mình hấp vài mẻ bánh bao trước, phần còn lại làm bánh mè nhé! Bánh mè để được lâu hơn.”
Thư Ý lập tức gật đầu. Hai người bắt đầu chia bột, ủ bột, rồi nặn bánh. Trước tiên họ làm bánh mè khô, sau khi bột nở, họ bắt đầu hấp bánh bao. Từng nồi bánh bao trắng to, nóng hổi được nhấc ra khỏi nồi. Hương thơm của bột mì lan khắp căn bếp.
Nguyệt Nhi ngồi bên bếp giữ lửa, nuốt nước bọt liên tục. Thư Ý đặt bánh bao lên giá tre để nguội rồi chuẩn bị đóng gói. Quay đầu lại, cô thấy muội muội đang nhìn chằm chằm vào bánh bao, ánh mắt gần như dán chặt vào đó. Cô bật cười, lấy một chiếc bánh bao lớn đưa cho em.
“Nguyệt Nhi, đói thì ăn đi.”
Tô Nguyệt Nhi do dự một chút, nhìn chiếc bánh bao nóng hổi trong tay tỷ tỷ, rồi lắc đầu.
“Đợi lát nữa mọi người cùng ăn…”
Thư Ý thấy vậy càng thương.
“Ăn trước một cái cũng được. Chúng ta làm nhiều thế này cơ mà.”
Nghe vậy, Nguyệt Nhi cuối cùng cũng không nhịn nổi. Con bé cắn một miếng, nước súp thơm ngọt trào ra khiến nó gần như nuốt luôn cả hơi nóng.
“Cô cô ơi, cô cô cũng ăn một cái đi. Ngửi mùi thế này mà làm việc thì khó chịu lắm.”
Thư Ý nói rồi nhét một chiếc bánh bao vào tay cô cô, sau đó cầm thêm một chiếc mang vào phòng cho phụ thân.
Lúc Thư Ý bước vào phòng, Tô Lâm Sơn đang ngồi dựa trên giường.
“Phụ thân, ăn một cái bánh bao cho đỡ đói.”
Cô đỡ ông ngồi vững rồi đưa bánh cho ông. Tô Lâm Sơn nhận bánh bao, nhưng ánh mắt lại dừng trên khuôn mặt con gái.
“Thư Ý, phụ thân xin lỗi các con. Trong lúc nóng giận, phụ thân đã viết thư bỏ mẫu thân các con.”
“Phụ thân không nghĩ đến chuyện sau này các con lấy chồng… sẽ bị người ta nói là không có mẫu thân.”
Ông dừng lại, giọng chậm dần.
“Nhưng mẫu thân các con… thật sự quá đáng. Các con nghĩ sao? Nếu muốn đón mẫu thân về… phụ thân cũng có thể nhượng bộ.”
Thư Ý không trả lời ngay. Cô lau tay cho phụ thân rồi đưa bánh bao cho ông. Tô Lâm Sơn cắn một miếng, đợi câu trả lời.
Một lát sau, Thư Ý mới nói nhẹ nhàng:
“Phụ thân có chắc mẫu thân sẽ thay đổi không? Nếu sau này mẫu thân lại đối xử với chúng con như trước… thì sao?”
Cô không hề nói lời oán hận nào nhưng câu hỏi ấy khiến Tô Lâm Sơn hoàn toàn im lặng. Ông biết rõ vợ mình là người thế nào. Cuối cùng ông thở dài.
“Phụ thân hiểu rồi. Thư bỏ vợ đã viết… thì cứ coi như xong.”
Sau khi chăm sóc cha, Thư Ý quay lại bếp giúp, ba cô cháu làm việc gần như cả ngày. Bánh bao hấp và bánh mè khô dần dần chất thành từng đống. Nhìn đống lương khô thơm phức trước mặt, cả ba đều cảm thấy vừa mừng vừa nhẹ nhõm.
Tô Tiểu Phương bắt đầu tìm túi vải để đóng gói. Lúc này Thư Ý mới lấy con gà đã rã đông ra.
“Nguyệt Nhi, nhóm lửa lên. Chúng ta nấu canh gà.”
Tô Nguyệt Nhi tròn mắt.
“Tỷ lấy con gà này ở đâu vậy?”
Thư Ý đang định nghĩ cớ thì Tô Tiểu Phương đã vội vàng kéo Nguyệt Nhi ra.
“Ta đã nói rồi, đừng hỏi đại tỷ con những chuyện đó, đặc biệt là trước mặt người lạ.”
Nguyệt Nhi lập tức cúi đầu.
“Con đi nhóm lửa…”
Sau khi con bé đi ra bếp, Tô Tiểu Phương mới kéo Thư Ý sang một bên, thì thầm nói chuyện.