Tái Sinh, Ta Mang Theo Hệ Thống Đa Chiều

Chương 29: Hồ ly chọn chủ nhân

Trước Sau

break

Thư Ý hít sâu một hơi, rút viên thuốc đang đưa tới bên miệng phụ thân về. Sau đó, cô ngoắc Nguyệt Nhi lại gần, bước nhanh ra đóng chặt cửa phòng, lúc này mới quay lại nhìn ba người trước mặt. Sắc mặt ai nấy đều nghiêm trọng, bối rối và đầy nghi ngờ.

Cô hạ thấp giọng, nói rất chậm:

“Phụ thân, Cô cô, Nguyệt Nhi… Những lời tiếp theo con sắp nói, chỉ cần lộ ra ngoài một câu thôi, con có thể sẽ không sống nổi.”

“Mọi người nhất định phải nhớ kỹ. Nghe xong rồi thì coi như chưa từng nghe thấy. Có làm được không?”

Thấy Thư Ý nghiêm túc đến vậy, cả ba người đều đồng loạt gật đầu. Không hiểu vì sao, trong lòng cô lại rất chắc chắn rằng ba người này sẽ giữ bí mật cho mình. Cô mím môi, rồi bắt đầu nói:

“Phụ thân, Cô cô… hai người đều biết mấy hôm trước con suýt bị Tô Tiểu Phi đánh chết, đúng không?”

Ba người lại gật đầu. Ngay cả Tô Lâm Sơn đang nằm trên giường cũng khẽ gật một cái, ánh mắt u ám vì nhớ lại chuyện cũ. Thư Ý cắn răng, thốt ra một câu như sét đánh giữa trời quang:

“Thật ra… Lúc đó con đã chết rồi.”

Cả ba người đồng loạt sững sờ. Tô Nguyệt Nhi là người nhút nhát nhất, hoảng đến trắng bệch mặt, môi run rẩy nhưng không thốt nổi lời nào. Thư Ý không cho họ thời gian nghĩ thêm, lập tức tiếp lời:

“Mọi người đừng sợ. Sau đó con lại sống lại.”

“Lúc xuống âm phủ, Diêm Vương không chịu nhận con. Con quỳ xuống cầu xin, bảo rằng sống trên đời này cũng chỉ bị người ta bắt nạt, chi bằng để con đi luôn cho xong… Nhưng Diêm Vương nói con là người có phúc, số chưa tận, không nên chết sớm.”

“Thấy con đáng thương, lại bị chèn ép khắp nơi, nên ông ấy ban cho con một món pháp bảo.”

“Lúc ấy có một luồng sáng trắng chui thẳng vào người con. Sau đó con tỉnh dậy.”

Cô ngừng lại một chút, rồi tiếp tục bịa rất trơn tru:

“Ban đầu con tưởng mình chỉ nằm mơ. Cho tới mấy hôm trước, giữa đêm con lại mơ thấy một ông lão cực kỳ đẹp, râu tóc bạc trắng, sau lưng còn có rất nhiều cái đuôi trắng. Ông ấy nói, chỉ cần con giết một con gà cúng cho ông, ông sẽ đổi cho con thứ con muốn.”

“Lúc đầu con rất sợ, không dám tin. Nhưng tỉnh dậy rồi, con vẫn thử làm theo.”

“Con lừa tổ mẫu, đổi được con gà mái già của bà ấy, làm thịt xong rồi đặt ở chỗ ông ấy chỉ.”

“Sau đó ông ấy hỏi con muốn gì. Con nói con muốn bạc. Đến sáng hôm sau tỉnh dậy, trong tay con thật sự có vàng.”

Nói đến đây, Thư Ý dừng lại, rồi chậm rãi kết luận:

“Cho nên mấy ngày qua, con mới nghĩ cách gom gà, gom hạt giống, lén đổi đồ với ông ấy. Đến giờ… con đã tích được không ít vàng rồi.”

Những lời này, nửa thật nửa giả. Cô đem không gian giao dịch đa chiều đổi thành “ông lão hồ tiên”, nói vừa đủ để người ta tin, nhưng lại không quá sát với chân tướng.

Trong phòng yên lặng đến đáng sợ. Ba người đối diện đều nhìn cô như thể bị điểm huyệt. Thư Ý nhân lúc ấy giơ lọ thuốc trong tay lên.

“Lúc nãy con đã hứa với ông ấy, đưa thêm mười con gà. Đổi lại, ông ấy cho con lọ thuốc này. Ông ấy bảo, thuốc này uống vào, chưa đến ba ngày… phụ thân có thể xuống đất đi lại.”

“Phụ thân, mau uống đi.”

Lần này, không cần cô thúc thêm, Tô Tiểu Phương lập tức run tay cầm viên thuốc từ tay cô, đưa thẳng đến miệng em trai. Miệng bà lẩm bẩm không ngừng:

“A Di Đà Phật… A Di Đà Phật. Là hồ tiên hiển linh… Là tổ tiên phù hộ…”

“Thư Ý nhà ta thật sự được chọn rồi…”

Tô Lâm Sơn nghe tỷ tỷ  nói mà vẫn còn ngây người. Nhưng ông không hỏi thêm nữa, chỉ há miệng nuốt viên thuốc xuống. Viên thuốc vừa vào miệng đã tan. Ông còn chưa kịp nếm ra mùi vị gì thì đã thấy nó trôi xuống cổ họng.

Lúc ấy, Tô Tiểu Phương vẫn còn chưa bình tĩnh lại. Bà nắm chặt tay Thư Ý, mắt đỏ hoe nhưng đầy kích động:

“Thư Ý, cháu còn nhớ trước đây Cô cô từng kể cho cháu nghe chuyện tổ tiên nhà họ Bạch không?”

Thư Ý ngẩn ra. Cô định lắc đầu, nhưng lập tức nhớ ra mình đang “mất trí nhớ”, nên chỉ thành thật đáp:

“Cô cô ơi, con quên rồi… Con mất trí nhớ mà.”

Tô Tiểu Phương nghe vậy liền gật đầu lia lịa.

“Đúng, đúng… quên rồi…”

Rồi bà quay sang giải thích với Tô Lâm Sơn và Nguyệt Nhi, giọng vừa nhanh vừa gấp:

“Mẫu thân của chúng ta họ Bạch. Hồi trước bà từng kể, tổ tiên nhà họ Bạch xưa kia có thờ một vị hồ tiên. Nghe nói vị tổ tiên ấy sống tới một trăm tám mươi tuổi, trước khi mất còn để lại lời dặn, nói rằng hồ tiên sẽ chọn một hậu nhân làm chủ. Người được chọn thì không được từ chối, nếu từ chối sẽ gặp đại họa. Còn nếu chấp nhận, sẽ được trời ban phúc lớn.”

Nói đến đây, Tô Tiểu Phương càng lúc càng xúc động.

“Ta cứ tưởng chuyện đó chỉ là truyền miệng dọa trẻ con… Không ngờ… Không ngờ lại ứng vào Thư Ý thật!”

Thư Ý ngồi nghe mà suýt nghẹn. Cô chỉ định bịa ra một cái cớ cho dễ giải thích. Ai ngờ lại trùng khớp đúng một câu chuyện cũ. Đúng là trời cũng đang giúp cô.

Một lúc sau, Tô Tiểu Phương mới chợt nhớ ra điều gì, lập tức nắm vai Nguyệt Nhi, nghiêm giọng:

“Nguyệt Nhi, nghe kỹ đây. Chuyện hôm nay, từ giờ trở đi tuyệt đối không được nhắc với bất kỳ ai. Không được nói với Tinh Nhi. Cũng không được nói với cô phụ, với biểu ca, với biểu tỷ con.”

“Ngay cả khi thấy Thư Ý có gì khác thường, cũng phải coi như không thấy.”

“Hiểu chưa?”

Nguyệt Nhi vốn đã sợ xanh mặt, nghe vậy liền gật đầu như giã tỏi.

“Con hiểu… con không nói… con tuyệt đối không nói…”

Nhưng Tô Tiểu Phương vẫn chưa yên tâm. Bà bồi thêm một câu đầy quyết liệt:

“Nếu chuyện này lộ ra ngoài… Cả nhà chúng ta sẽ mất mạng.”

Lời ấy vừa nặng vừa thẳng nhưng cũng chính vì vậy mà khiến Thư Ý yên tâm hơn hẳn. Cô quay sang nhìn cha.

Đúng lúc ấy, Tô Lâm Sơn chợt động đậy. Ông nhíu mày, rồi bất ngờ đưa tay sờ lên chân mình, vẻ mặt dần dần biến thành kinh ngạc.

“Không đau nữa… Thật sự không đau như lúc nãy nữa…”

Ông thử nhúc nhích nhẹ. Chiếc chân bị nẹp gỗ cố định vẫn chưa thể gập mạnh, nhưng rõ ràng cảm giác đau buốt như xé thịt lúc trước đã giảm đi rất nhiều. Ánh mắt ông sáng lên.

“Ta… ta cử động được rồi.”

Còn Thư Ý, thấy mọi chuyện đã qua ải lớn nhất, gan cũng bắt đầu to hơn một chút. Cô đứng dậy, mở cửa bước ra ngoài, rồi gọi khẽ:

“Cô cô ơi. Ra đây với con.”

Tô Tiểu Phương lau nước mắt, lập tức đi theo. Vừa ra đến bếp, Thư Ý đã hạ giọng nói ngay:

“Phụ thân nghỉ một lát đi. Cô cô với con tranh thủ chuẩn bị đồ chạy nạn. Chúng ta phải gom lương khô và mấy thứ cần thiết càng nhanh càng tốt.”

Nguyệt Nhi nghe thấy thế cũng vội vàng chạy theo.

“Con giúp!”

Tô Tiểu Phương bước vào bếp, vừa nhìn thấy bao bột mì, chum nước và đống đồ đạc lặng lẽ xếp bên trong, cả người bà như đứng hình. Bà quay sang nhìn Thư Ý, giọng ngẩn ngơ:

“Đây… đều là hồ tiên ban cho cháu sao?”

Thư Ý chỉ gật đầu nhẹ, Tô Tiểu Phương thì lập tức tỉnh táo lại. Bà vội vàng đi gom củi, nhóm lửa, bắt đầu chuẩn bị đồ ăn mang theo đường dài.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương