Tái Sinh, Ta Mang Theo Hệ Thống Đa Chiều

Chương 28: Sống chết cũng nên như vậy

Trước Sau

break

“Con bé ngốc này… ta đã bảo con đợi cô phụ rồi cơ mà, sao lại dám một mình chạy đi?”

Người đang ngồi bên cạnh Tô Lâm Sơn trên chiếc giường gạch nung chính là Tô Tiểu Phương. Từ đầu tới cuối, bà vẫn tin chắc một điều rằng Thư Ý tuyệt đối sẽ không bỏ mặc họ để tự mình chạy nạn.

Nghe câu trách mắng ấy, cổ họng Thư Ý chợt nghẹn lại.

“Cô cô…”

Cô khẽ gọi một tiếng, rồi bước đến mép giường, hai mắt đỏ hoe, giọng khàn đi:

“Con… con không tìm được Tinh Nhi… ”

“Nhà họ Lâm đã đi mất rồi…”

Nhìn thấy sắc mặt trắng bệch vì mệt mỏi của cháu gái, Tô Tiểu Phương chỉ thấy lòng mình thắt lại.

“Không tìm thấy hôm nay thì mai tìm tiếp. Thư Ý, con đi uống ít nước rồi nghỉ một lát đi.”

Bà vừa dứt lời, Nguyệt Nhi đã vội vàng quay người đi rót nước cho tỷ tỷ. Nhưng Thư Ý lúc này không để tâm đến chuyện uống nước. Dọc đường cô đã uống không ít nước trong không gian, hiện giờ cái cô lo hơn là chuyện ở nhà.

Cô kéo tay Cô cô, khẽ hỏi:

“Cô cô, giấy tách nhà đã lấy được chưa?”

Tô Tiểu Phương thở dài.

“Lấy được rồi. Nhưng chỉ mới có chữ ký với dấu tay của trưởng làng thôi, còn chưa kịp mang lên nha môn.”

“Con vừa rời làng sáng nay thì cả làng đã bắt đầu náo loạn. Nước trong giếng cạn tới đáy rồi, ai nấy chia nhau chút nước cuối cùng, gom đồ kéo nhau chạy nạn. Lúc này ai còn tâm trí đâu mà lo chuyện giấy tờ nữa.”

Càng nói bà càng thấy nặng lòng. Thật ra điều bà lo bây giờ không phải tờ giấy tách nhà kia. Dù có giấy hay không thì tam phòng với nhà trên cũng đã đoạn tuyệt rồi. Thứ làm bà đau đầu nhất lúc này là cái chân của Tô Lâm Sơn. Nói tới đó, bà nhìn em trai rồi quay sang Thư Ý:

“Cũng lạ thật. Lão tam bảo cái chân hình như đỡ đau hơn rồi. Lương đại phu đúng là có bản lĩnh.”

“Chỉ tiếc hôm qua ông ấy không kê thêm thuốc. Bây giờ chắc có muốn tìm cũng chẳng tìm được nữa.”

Thư Ý nghe vậy liền quay sang nhìn cha. Quả nhiên, sắc mặt ông tuy vẫn tái nhợt nhưng không còn vẻ đau đớn đến méo cả mặt như tối qua. Trong lòng cô lập tức hiểu ra, thuốc giảm đau lấy từ thế giới của Văn Tinh thực sự có tác dụng. Nhìn vết thương của phụ thân không có dấu hiệu phát sốt hay sưng viêm nghiêm trọng, cô đoán thuốc chống viêm cũng đang phát huy hiệu quả.

Còn lọ thuốc canxi hỗ trợ liền xương kia… không biết rốt cuộc có thần kỳ đến mức nào.

Thư Ý trầm ngâm một lát rồi hỏi tiếp:

“Cô cô ơi, cô phụ, biểu ca và mọi người đều đã đi hết rồi sao?”

Lúc cô về làng, trên đường không gặp nổi một bóng người. Cảnh tượng đó thật sự khiến cô có cảm giác như cả làng đã biến mất.

Câu hỏi vừa dứt, không khí trong phòng bỗng chốc lặng xuống.  Một lúc lâu sau, người lên tiếng lại là Tô Lâm Sơn. Ông nhìn tỷ tỷ  mình, giọng khàn khàn nhưng rõ ràng:

“Tỷ tỷ… Bây giờ Thư Ý cũng về rồi, tỷ bế hai đứa nhỏ đi đi, nếu đi nhanh có lẽ vẫn còn đuổi kịp được dân làng.”

Vừa nghe xong, Tô Tiểu Phương lập tức đỏ mắt.

“Đệ lại nói linh tinh cái gì vậy? Cứ nằm yên dưỡng chân đi! Đệ chỉ là gãy chân thôi chứ có phải bệnh nan y đâu. Nghỉ thêm vài hôm, biết đâu lại đi được!”

“Cho dù có không theo kịp đoàn người, bốn cô cháu ta cũng chưa chắc không sống nổi. Cùng lắm đợi hạn hán qua rồi quay về…”

Tô Lâm Sơn nhắm mắt một lát rồi mở ra, nhìn thẳng tỷ tỷ .

“Tỷ tỷ, hai đứa trẻ vẫn còn nhỏ, lại là con gái, đi đường dài mà bên ngoài lại loạn như vậy, không có mẫu thân đi cùng thì làm sao xoay sở nổi?”

Ông dừng một chút, giọng càng trầm hơn:

“Chân đệ thế này, trong vài ngày không thể nào đứng dậy được. Ở lại đây sớm muộn gì cũng chết đói, chết khát.”

“Đệ chỉ xin tỷ đưa Thư Ý và Nguyệt Nhi đi theo. Nếu trên đường tìm được Tinh Nhi thì là ông trời thương đệ. Còn không, ít ra hai đứa này vẫn còn con đường sống.”

Nói xong, ông hít sâu, giọng gần như nghẹn lại:

“Đừng lo cho đệ. Cứ đưa chúng nó đi.”

Trong phòng lập tức chìm vào một nỗi lặng im nặng nề. Nguyệt Nhi đang bưng nửa bát nước, nước mắt rơi lã chã, vai run bần bật nhưng nó không dám khóc thành tiếng.

Tô Tiểu Phương cũng hiểu những lời em trai nói là thật. Gãy xương phải dưỡng trăm ngày huống hồ đây còn là gãy xương đùi, xương đâm xuyên cả da thịt. Thương thế nặng thế này, đâu thể mấy ngày là đứng dậy.

Bà lo cho em trai và cháu gái, nhưng hai đứa con ở nhà cũng là máu mủ của bà, làm sao bà có thể không thương? Nhưng nếu đưa Thư Ý và Nguyệt Nhi đi có nghĩa là bỏ em trai ở lại chờ chết. Nếu không đi, một ít nước và chút gạo lứt còn sót lại kia có thể cầm cự được bao lâu? Trong lòng bà như bị xé làm đôi.

Cuối cùng, Tô Lâm Sơn lại cất tiếng, lần này giọng rất nhẹ, gần như là van xin:

“Tỷ… Coi như đệ cầu xin tỷ. Đây là tâm nguyện cuối cùng của đệ.”

Tô Tiểu Phương nghe tới đó thì nước mắt không sao kìm được nữa. Bà khóc tới khàn cả giọng, mãi một lúc lâu sau mới gật đầu:

“Được. Tỷ hứa với đệ.”

Thư Ý ngồi nghe từ đầu tới cuối, trong lòng không hề nổi giận bởi cô hiểu, đây vốn là lựa chọn mà ai cũng sẽ nghĩ tới.

Trong lúc cô cô và phụ thân còn đang nói chuyện, cô đã lặng lẽ thả thần thức vào không gian hệ thống, đi tìm Văn Tinh.

Bên phía Văn Tinh, mọi chuyện cũng vừa mới ổn định. Cuộc chiến đầu tiên với cha ruột và mẹ kế của anh ấy đã kết thúc, mẹ anh cuối cùng cũng được đón ra. Anh vừa mua được một căn nhà khá ổn trong khu an toàn, đang bận cùng mẹ và muội muội dọn vào.

Nhưng vừa thấy Thư Ý gọi gấp, Văn Tinh lập tức bỏ dở mọi việc, chạy đi tìm bác sĩ. Không bao lâu sau, anh đã mang về một lọ thuốc nhỏ, giải thích rõ công dụng rồi gửi sang cho Thư Ý.

Văn Tinh bây giờ trong tay có tiền, lại có chỗ ở ổn định. Mà bác sĩ ở khu an toàn anh đang ở quả thật rất giỏi. Anh ta còn nói rõ loại thuốc này do một vị bác sĩ nổi tiếng điều chế, uống vào trong ba ngày thì người bị thương có thể chống gậy đi lại được.

Thư Ý không nói thêm gì, lập tức gửi sang cho Văn Tinh mười con gà mái già để đổi. Vừa đúng lúc bên ngoài, Tô Tiểu Phương cũng nghẹn ngào gật đầu đồng ý với lời cầu xin của Tô Lâm Sơn.

Thư Ý thu thần thức về, bước tới bên giường.

“Đừng khóc nữa. Phụ thân, đến giờ uống thuốc rồi.”

Nói xong, cô thò tay vào trong tay áo rách cũ, lấy ra một lọ thuốc nhỏ, mở nắp rồi đổ ra một viên thuốc trắng tròn, đưa tới bên môi cha.

Tô Lâm Sơn và Tô Tiểu Phương đều sững người. Viên thuốc ấy tròn nhỏ, trắng mịn, nhìn chẳng giống thuốc chút nào. Ngược lại, nó giống một hạt ngọc nhỏ hơn.

Tô Lâm Sơn nhìn con gái, ánh mắt đầy kinh ngạc. Ông muốn hỏi thuốc này từ đâu ra nhưng lời đã lên đến môi rồi lại nuốt xuống.

Thư Ý thì ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã căng như dây đàn. Mọi chuyện tới nước này rồi, cô chỉ còn một cách là dùng lời nói dối đã chuẩn bị sẵn để lấp đi tất cả.

Cho dù phụ thân và cô cô có tin hay không… cô cũng phải thử. Bởi vì so với việc để bọn họ nghi ngờ, chuyện quan trọng hơn lúc này là cứu sống Tô Lâm Sơn trước đã.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương