“Thư Ý, chẳng phải chúng ta vẫn còn nợ vị kia hơn mười con gà sao? Hay là… con gà này thôi đừng ăn nữa, để dành trả nợ?”
Bà không dám tự ý quyết định thay cháu gái, nên vẫn hỏi ý cô trước.
Thư Ý lắc đầu.
“Không sao đâu Cô cô. Chúng ta đã nợ hơn mười con rồi, thêm một con nữa cũng chẳng khác mấy. Hơn nữa, số bột mì trắng này cũng là đổi từ gà mà ra. Phụ thân cháu đang bị thương, chỉ uống thuốc không thì không đủ. Ông ấy cần ăn thứ gì đó bổ hơn mới mau hồi sức.”
Nói đến đây, trong lòng cô lại thấy tiếc vì trong tay cô hiện giờ chỉ có gà. Nếu trong tay có chân giò hay xương heo thì tốt biết mấy.
Tô Tiểu Phương nghe vậy cũng không nói thêm nữa.
“Được, vậy Cô cô đi nấu canh gà. Con tranh thủ chuẩn bị nốt bánh bao với bánh mè đi. Phải làm cho xong hết, chờ khi phụ thân con đỡ hơn là mình lên đường ngay. Trên đường đi chậm một chút cũng được.”
Nói xong, bà không đợi Thư Ý trả lời đã vội vàng xách gà đi nấu canh.
Trong nhà lúc này chẳng còn gia vị gì, ngoài ít muối thô và dưa muối còn sót lại sau khi tách nhà. Nhưng nguyên liệu càng tốt thì cách nấu lại càng đơn giản, con gà già chỉ hầm với nước và chút muối thôi mà hương thơm đã lan kín cả gian bếp.
Sau khi bánh bao hấp và bánh mè đều được đóng gói gọn gàng vào chiếc bao vải từng dùng để đựng bột mì, Thư Ý mới trở về phòng, ngả lưng chợp mắt một lát. Mãi đến khi nồi canh gà chín, Tô Tiểu Phương mới gọi cô dậy.
Ngủ một giấc ngắn xong, cả người Thư Ý nhẹ nhõm hơn không ít. Vừa bước ra ngoài, nhìn thấy phụ thân đã có thể ngồi xuống bàn, trong lòng cô cũng thấy an tâm hơn. Nghĩ đến lọ thuốc mà Văn Tinh gửi tới, cô lập tức nói:
“Cô cô ơi, múc cho cháu thêm một bát canh gà, với vài cái bánh bao hấp nhé. Cháu… muốn cúng dường.”
Thật ra ban đầu cô chỉ định gửi cho Văn Tinh nếm thử một ít đồ ăn ở đây, nhưng bây giờ trong mắt mọi người, việc đó lại thành ra là “dâng cúng”. Tô Tiểu Phương vừa nghe tới hai chữ “cúng” thì lập tức không dám chậm trễ.
“Được, được, để Cô cô đi lấy ngay.”
Thư Ý vội gọi với theo sau, lo lắng Cô cô mình sẽ múc hết thịt đi, đến lúc đó bọn họ chẳng còn gì mà ăn nữa:
“Cô cô ơi, đừng múc nhiều quá. Múc bình thường thôi, người ta ăn không hết đâu!”
Cuối cùng, Tô Tiểu Phương vẫn múc đầy một bát canh gà, bên trong còn có cả hai cái đùi gà, rồi lấy thêm mấy cái bánh bao hấp lớn.
Thư Ý cầm đũa, gắp trước một chiếc đùi gà đặt vào bát của cha, sau đó mới cầm bát canh và bốn cái bánh bao hấp đi vào phòng mình. Cô nghiêm túc cất bát canh và mấy cái bánh bao vào ngăn chứa đồ, rồi gửi thẳng sang cho Văn Tinh.
Lúc cô quay trở ra, ba người ngồi quanh bàn vẫn đang chắp tay, nhắm mắt, vẻ mặt thành kính như đang thật sự khấn vái. Thư Ý nhìn mà dở khóc dở cười, nhưng vẫn phải nghiêm mặt nhắc nhở:
“Mọi người làm vậy là sợ người ta không nhìn ra mình có gì bất thường à? Từ bây giờ cứ giả vờ như không có chuyện gì xảy ra là được. Điều quan trọng nhất là đừng để ai phát hiện ra điều gì lạ. Chuyện này con chỉ nói một lần thôi, không được nhắc lại trước mặt người ngoài nữa.”
Nói rồi cô bước tới ngồi xuống bàn.
“Thôi chúng ta ăn nhanh đi. Chân của phụ thân bây giờ đã tốt lên nhiều rồi, nhưng ngoài mặt thì vẫn phải giả vờ như chưa lành. Ngày kia chúng ta sẽ lên đường bằng xe ngựa.”
Nói đến đây, cô quay sang nhìn Cô cô.
“Cô cô ơi, Cô cô có biết lái xe ngựa không?”
“Xe ngựa?” Tô Tiểu Phương sững người.
Bà vốn tưởng tất cả những gì Thư Ý có được đều là “hồ tiên” ban cho, cho nên vừa nghe nhắc đến xe ngựa thì trong đầu cũng tự động liên tưởng như vậy. Nghĩ được một lát, bà gật đầu rồi lại lắc đầu.
“Cô cô… không biết lái xe ngựa. Nhưng Cô cô từng đánh xe bò vài lần rồi, chắc cũng không khó lắm đâu.”
Tô Lâm Sơn ngồi bên cạnh nghe vậy liền lên tiếng:
“Phụ thân biết lái xe ngựa. Chỉ tiếc là giờ vẫn phải giả vờ như chân chưa lành…”
Thư Ý lắc đầu.
“Không sao đâu phụ thân. Con ngựa đó không phải ngựa hoang, khá hiền. Cô cô chắc chắn có thể học được. Sáng nay con đã mua lại từ một bà lão rồi giấu trong một căn nhà bỏ trống trong trấn. Ngày mai mình sẽ đi lấy về.”
Cả ba người nghe xong đều ngây ngẩn gật đầu. Trong mắt họ, chuyện gì xảy ra trên người Thư Ý bây giờ cũng đều có thể giải thích bằng một câu: hồ tiên phù hộ.
“Được rồi, mau ăn đi, ăn xong còn nghỉ ngơi. Lên đường không phải chuyện đùa.”
Thư Ý biết nếu mình không mở lời, chắc chẳng ai dám động đũa trước. Bữa cơm tối hôm đó là bữa ăn no nê nhất từ trước đến nay của cả nhà.
Ăn xong, Tô Lâm Sơn ngồi trên giường gạch nung, vẻ mặt có phần kỳ lạ, như muốn nói gì đó lại ngập ngừng mãi. Tô Tiểu Phương nhìn ra ngay, liền tìm cớ đuổi hai chị em ra ngoài.
“Thư Ý, Nguyệt Nhi, hai đứa ra ngoài đi dạo một chút đi, hoặc đứng ngoài sân cho mát. Trong này nóng lắm.”
Hai chị em vừa ra khỏi phòng, Tô Lâm Sơn mới lúng túng nói:
“Tỷ, đỡ đệ một chút. Đệ thấy mình có thể xuống giường đi lại chậm chậm được rồi.”
Tô Tiểu Phương tròn mắt. Bà vội bước tới đỡ em trai, rồi kinh ngạc nhìn ông chống gậy gỗ, tập tễnh từng bước một đi về phía nhà xí. Cảnh tượng ấy khiến bà sững sờ đến há cả miệng.
Sau khi ăn no, cơn buồn ngủ của Thư Ý kéo tới như sóng. Dù người đẫm mồ hôi vì mặc lớp quần áo cổ đại dày nặng giữa thời tiết oi bức, Thư Ý vẫn nằm xuống và ngủ thiếp đi. Mãi đến nửa đêm, cô mới tỉnh dậy vì buồn tiểu.
Nguyệt Nhi ngủ cạnh bên, cả người cũng ướt mồ hôi, mùi cơ thể nồng nặc vì đã lâu không được tắm giặt.
Thư Ý đi vệ sinh xong, đầu óc bỗng tỉnh hẳn. Cô chợt nghĩ tới máy lọc nước vô hạn trong không gian. Không thể tắm vòi sen như thời hiện đại, nhưng ít nhất rửa mặt, lau người, giặt tạm quần áo vẫn được chứ?
Nghĩ là làm. Cô lẳng lặng mang một cái chậu gỗ vào không gian, múc nước ra rửa mặt, lau qua người, rồi thay bộ quần áo mới sạch sẽ hơn. Sau đó cô giặt luôn bộ đồ đang mặc đầy bụi bặm và mồ hôi.
Tất nhiên, cô không định đem bộ đồ đẹp đó mặc ra ngoài. Giặt sạch xong, cô treo sang một bên đợi khô rồi mới rảnh tay mở tin nhắn của Văn Tinh. Tin nhắn đã đến từ chiều hôm qua, tiếc là lúc đó cô đang ngủ nên không xem được.
Văn Tinh: “Chị ơi, sao canh gà của chị ngon quá vậy? Còn mấy cục trắng mập mập kia là gì thế? Ngon quá, lại còn có cảm giác bổ hơn cả thuốc nữa! Cả nhà em ăn xong đều thấy khỏe hơn nhiều. Cảm ơn chị nhé! Em cũng không biết phải đáp lễ thế nào, nên gửi chị thứ này, chị nhớ nhận nhé!”
Thư Ý nhìn mà không khỏi bật cười. Chắc bên kia không có muối nên canh họ nấu ra chẳng có mùi vị gì. Ngay cả bánh bao hấp mà Văn Tinh còn không nhận ra, đủ thấy bên đó thật sự gần như không hiểu gì về ẩm thực.
Cô đi tới ngăn chứa đồ, lấy món quà Văn Tinh gửi sang. Đó là một thùng thuốc cầm máu và sát trùng rất lớn, nặng tới mười cân, bên trên còn dán rõ tên thuốc và hướng dẫn sử dụng. Nhìn bề ngoài thì giống thuốc trong suốt thông thường, nhưng Thư Ý biết rõ thuốc do thế giới của Văn Tinh sản xuất chắc chắn mạnh hơn thuốc ở thế giới này không biết bao nhiêu lần.
Cô cẩn thận cất thùng thuốc đi. Quần áo giặt xong cũng khô rất nhanh dưới cái nóng khô khốc này. Thay lại bộ đồ cũ ít nổi bật hơn, cô quay về giường, tranh thủ ngủ thêm một chút trước khi trời sáng.
Sáng hôm sau, vừa tỉnh dậy, Thư Ý lập tức vào không gian trả lời tin nhắn của Văn Tinh. Làm xong xuôi, cô ngang nhiên xách chiếc túi vải đựng gạo bước ra ngoài. Lúc này, ba người còn lại đã ngồi chờ cô từ sớm.
Nhìn thấy cái bao trong tay cô, cả ba đều vừa kinh ngạc vừa vui mừng, ánh mắt không giấu nổi vẻ phấn khích.