Bà lão họ Tô bị Tô Tiểu Phương chặn họng đến tím cả mặt. Bà ta chỉ tay run run, giọng the thé:
“Ta là chính thất!”
Nhưng Tô Tiểu Phương hoàn toàn không bị dọa. Bà vung tay, giọng sang sảng:
“Ta mặc kệ ngươi là chính thất hay thiếp thất. Nhà họ Tô này có ngai vàng để truyền sao? Mau lấy chiếc vòng tay của mẫu thân ta với cây trâm bạc của vợ lão tam ra đây!”
“Rồi gọi trưởng làng tới, lập tức tách nhà! Ta không rảnh đứng đây đôi co với ngươi!”
Quả thật bà không có thời gian. Tiễn Lương đại phu xong, bà còn phải chạy sang Lý gia tìm cháu gái nhỏ của mình.
Dương Đại Xuân lúc trước bỏ ra ngoài, ai nhìn vào cũng tưởng ông nổi giận, không muốn dính vào chuyện của nhà em vợ. Nào ngờ, ông chỉ là về nhà gom tiền. Hai vợ chồng vét sạch số bạc ít ỏi tích cóp bao năm, vội vàng quay lại. Vừa bước vào sân, họ đã nghe rõ tiếng cãi vã ầm ĩ từ nhà chính.
Nghe chừng vài câu, Tô Tiểu Phương đã hiểu sơ đại khái mọi chuyện. Lập tức, lửa giận của bà bốc lên tận óc rồi xông thẳng vào trong. Còn Dương Đại Xuân thì đứng ngoài sân, bên cạnh là hai em trai của mình. Ông đâu thể một thân một mình kéo đến Lý gia một mình được? Dù sao thì đám anh em nhà họ Lý cũng toàn loại đầu đường xó chợ, không phải hạng dễ đối phó.
Bị Tô Tiểu Phương ép tới cùng, mẹ con bà lão họ Tô cuối cùng vẫn phải mang vòng ngọc và trâm bạc ra.
“Được rồi, Thư Ý, đi ra ngoài với Cô cô trước. Đợi trưởng làng tới rồi chúng ta quay lại.”
Tô Tiểu Phương nắm tay Thư Ý kéo ra ngoài. Việc này đã làm chậm trễ quá lâu rồi. Lương đại phu còn đang ngồi đợi bên kia, mà xe ngựa thuê ngoài sân cũng không thể giữ người ta mãi.
Nhưng vừa ra đến cửa, ông lão họ Tô bỗng mở miệng:
“Không cần gọi trưởng làng nữa. Trong nhà có gì đáng chia đâu? Chỉ mấy cái nồi niêu xoong chảo với ít nông cụ thôi.”
Nghe vậy, Thư Ý lập tức nhíu mày. Cô nhẹ nhàng kéo tay Cô cô, khẽ lắc đầu khi bà quay lại nhìn mình.
Đùa sao? Nếu không có giấy tách nhà đàng hoàng, sau này một khi mọi chuyện yên xuống, đám người hút máu kia sẽ lại tìm tới bám riết không buông.
Bây giờ thấy tam phòng gặp nạn thì ai cũng tránh như tránh ôn thần. Nhưng nếu sau này tam phòng sống khá hơn, chắc chắn họ sẽ lại bám vào như đỉa đói.
Tô Tiểu Phương hiểu ý cháu gái. Ban đầu bà chỉ nghĩ đứa nhỏ này đang nhất thời cứng đầu, muốn cắt đứt cho xong. Nhưng ngẫm lại, nói vậy cũng không sai. Nhìn theo tình hình hiện giờ, chưa nói đến chuyện chạy nạn thành hay không, chỉ riêng cái chân gãy của Tô Lâm Sơn thôi đã đủ thấy tương lai mờ mịt. Nếu không tách ra rõ ràng, sau này chắc chắn chỉ thêm dây dưa phiền phức.
Nghĩ tới đó, bà quay người lại, nói thẳng với phụ thân mình:
“Phụ thân, vẫn nên gọi trưởng làng tới lập giấy tách nhà cho rõ ràng, rồi tiện thể mang đi trình quan luôn. Đã ầm ĩ tới nước này rồi, còn giấu giếm làm gì nữa?”
“Nếu không, sau này lỡ phòng nào xảy ra chuyện, lại kéo cả họ vào gánh cùng thì sao?”
Tô Tiểu Phương vốn nghĩ gì nói nấy, lời vừa ra đã khiến đám người trong phòng ai nấy biến sắc. Nhất là đại phòng. Vợ chồng Tô Đại Tráng lập tức liếc nhìn nhau. Đã tách thì phải tách cho sạch. Nếu không, lỡ tam phòng xảy ra chuyện gì, đặc biệt là ảnh hưởng tới công danh của đám con trai trong nhà thì mới là chuyện lớn.
Thư Ý và Cô cô không nán lại nữa. Lương đại phu đã đợi gần nửa canh giờ, không thể bắt ông ấy ngồi thêm.
Vừa trở về phòng bên, Tô Tiểu Phương đã lập tức lấy ra tám trăm đồng.
“Cô cô có tám trăm đồng ở đây.”
“Nếu lát nữa Lương đại phu không chịu nhận cây trâm bạc kia để trừ tiền thuốc, thì dùng số này bù vào phần thiếu.”
Thư Ý thật ra đâu thiếu tiền. Nhưng lúc này cô không thể lộ ra cho nên khoản này, cô đành tạm thời mượn của Cô cô trước.
May mà sau khi nói rõ tình hình, Lương đại phu nhìn cây trâm bạc trong tay rồi lắc đầu. Ông nói trâm bạc cũng đủ rồi, không cần bù thêm. Sau khi kiểm tra lại chân cho Tô Lâm Sơn, dặn dò kỹ càng cách dưỡng thương, Lương đại phu mới rời đi.
Tô Tiểu Phương nhìn tám trăm đồng vẫn còn nguyên trong tay, không khỏi thở dài.
“Cây trâm của mẫu thân cháu nhiều nhất cũng chỉ đáng một lượng bạc. Lương đại phu lần này đúng là đã bớt cho chúng ta không ít.”
“Cái ân này, sau này phải nhớ.”
Thư Ý gật đầu.
“Vâng. Lương đại phu thật sự có lòng.”
“Cô cô, cháu đi sắc thuốc cho phụ thân.”
Nói xong, cô cầm thuốc đi ra ngoài.
Sau khi sắc xong thang thuốc mà đại phu Lương để lại, Thư Ý lại đun thêm một bát nước nóng. Cô lén nghiền nhỏ thuốc giảm đau, thuốc chống viêm và canxi hỗ trợ phát triển mà Văn Tinh gửi cho, rồi hòa tất cả vào nước ấm.
May mà thuốc bắc Lương đại phu kê cực kỳ đắng. Tô Lâm Sơn uống xong bát thuốc đen sì kia, miệng toàn vị đắng, nên khi uống thêm chén nước pha thuốc kia cũng hoàn toàn không nhận ra điều gì bất thường.
Đúng lúc đó, Dương Đại Xuân bước vào.
“Được rồi. Để Thư Ý, Nguyệt Nhi ở trong phòng trông lão tam. Chúng ta phải tới Lý gia ngay”.
Nghe tới đây, Tô Lâm Sơn lập tức gắng gượng muốn ngồi dậy. Tô Tiểu Phương vội bước tới đè em trai nằm xuống.
“Lão tam, cứ nằm yên đi. Chuyện của Tinh Nhi cứ để tỷ với tỷ phu lo.”
Dương Đại Xuân quả thực còn chu đáo hơn cả anh em ruột. Thư Ý cũng đứng dậy theo.
“Cô cô, cháu đi cùng.”
Tô Tiểu Phương không phản đối. Dương Đại Xuân đi cùng hai em trai mình, cộng thêm Tô Tiểu Phương, Thư Ý và người anh họ Dương Du Nhiên tổng cộng sáu người, chuẩn bị lên đường ngay trong đêm.
Nhưng đúng lúc ấy, giọng yếu ớt của Tô Lâm Sơn lại vang lên sau lưng.
“Tỷ… đợi một chút…”
Mọi người đồng loạt quay lại. Tô Lâm Sơn nhìn Dương Du Nhiên, nói:
“Nhiên nhi, con sang chỗ Vân Sinh mượn cho thúc giấy bút.”
Dương Du Nhiên còn nhỏ, đêm hôm chạy sang phòng Tô Vân Sinh mượn giấy bút cũng không có gì lạ, nên cậu lập tức đi ngay. Thư Ý nhìn phụ thân, trong lòng đã mơ hồ đoán được ông định làm gì nhưng cô không ngăn cản.
Một lát sau, khi giấy bút được mang tới, Tô Lâm Sơn nằm trên giường, cắn răng viết từng nét một. Đến khi ông gấp lại tờ giấy, đưa cho Tô Tiểu Phương, bà mới hiểu ra. Đó là giấy hưu thư.
Tô Tiểu Phương cầm tờ giấy mà cả người sững lại.Theo tính khí của bà, nếu là bình thường, bà đã giơ hai tay tán thành từ lâu. Nhưng bây giờ nhìn em trai nằm đó, lại nghĩ đến Thư Ý đã mười bốn tuổi, hai đứa nhỏ phía dưới cũng còn bé, bà lại thấy hơi chần chừ. Không có mẫu thân bên cạnh, con gái sau này đi lấy chồng cũng khó coi.
Im lặng một lúc lâu, cuối cùng bà vẫn mở miệng:
“Lão tam, hãy là suy nghĩ lại đi.”
“Cho dù muốn bỏ vợ, cũng không cần gấp đến vậy. Nếu tìm được Tinh Nhi về, vì ba đứa nhỏ, hay là cho Lý Huệ thêm một cơ hội?”
Đây thật ra không phải lời thật lòng của bà. Nếu làm theo ý bà, bà thậm chí còn muốn đánh Lý Huệ một trận cho hả giận. Nhưng nghĩ tới mấy đứa cháu gái, bà vẫn mềm lòng.
Tô Lâm Sơn nghe xong, lại không hề dao động.
“Không cần. Tỷ cứ mang hưu thư này tới. Nhà họ Tô… không dung nổi loại người như cô ta nữa. Các con có đệ là đủ.”
Giọng ông yếu, nhưng từng chữ đều rất dứt khoát. Thư Ý đứng bên cạnh, cũng không định khuyên. Cô hiểu cuộc sống của con gái thời này khó khăn ra sao. Nhưng so với việc giữ lại một người mẹ lúc nào cũng chỉ biết hướng về nhà mẹ đẻ, cô thà tự mình lo cho hai muội muội còn hơn.
Cùng lắm sau này, nếu thật sự không được, cô sẽ tự tìm đường sắp xếp hôn sự ổn thỏa cho hai đứa. Có tiền trong tay, rất nhiều chuyện đều có thể giải quyết. Cho nên trước khi cô cô còn định khuyên thêm, cô đã bước lên, nhẹ nhàng kéo tay bà.
“Cô cô ơi, đi thôi. Chúng ta vẫn chưa biết Tinh Nhi bên đó đang thế nào.”
Tô Tiểu Phương mím môi, cuối cùng cũng không khuyên nữa. Bà nắm chặt hưu thư trong tay, dứt khoát quay người.
“Đi!”
Một đoàn người lập tức rời khỏi nhà họ Tô, lao vào màn đêm.
Còn ở phía bên kia… nhà họ Lý lúc này cũng đã loạn thành một nồi cháo.