Sáu người cầm theo hưu thư Tô Lâm Sơn vừa viết, lặng lẽ lên đường ngay trong đêm. Bây giờ, từng khắc đều quý như vàng. Nếu không tìm được Tinh Nhi trước khi làng bắt đầu chạy nạn, thì sau đó muốn tìm lại con bé sẽ khó như mò kim đáy bể.
Từ làng Hạ Liễu tới Lý gia phải băng qua một ngọn núi không nhỏ. Dù hạn hán đã khiến cây cối trên núi chết khô gần hết, nhưng đường núi vẫn vô cùng khó đi. Trời lại oi bức, người nào người nấy đều bụng đói, khát khô cả cổ.
Đi gần một canh giờ, cả nhóm mới tới được Lý gia.
Dọc đường, Thư Ý lén uống nước ba lần. Trời tối, không ai để ý cô làm gì. Nếu có thể, cô thật sự muốn chia cho mọi người một ít nước. Nhưng cô không dám.
Hệ thống giao dịch đa chiều là bí mật lớn nhất của cô. Một khi bị lộ ra, hậu quả thế nào cô không dám tưởng tượng. Huống hồ trong nhà đã bắt đầu thiếu nước tới mức phải tính từng bát một. Nếu cô đột nhiên lấy thêm nước ra, chắc chắn sẽ khiến người khác nghi ngờ. So với việc cứu ai, giúp ai, thứ cô coi trọng nhất vẫn luôn là sự an toàn của chính mình.
Từ nhỏ lớn lên trong cảnh trọng nam khinh nữ, bị bỏ mặc, bị mắng nhiếc, bị đối xử bất công, lòng trắc ẩn trong cô từ lâu đã bị bào mòn gần hết. Cô luôn đặt mình ở vị trí đầu tiên sau đó mới đến người khác.
Sau khi sống lại vào thân thể này, cô mới dần cảm nhận được thứ gọi là tình thân. Cho nên, khi người nhà gặp nạn, cô mới bằng lòng ra tay giúp đỡ. Nhưng dù thế nào đi nữa, cô cũng sẽ không bao giờ quên một điều: Muốn sống tốt, trước hết phải tự bảo vệ được mình.
“Tô Thư Ý, lát nữa nếu đánh nhau thật, con nhớ né xa ra một chút!”
Tô Tiểu Phương vừa xắn tay áo vừa quay lại dặn, giọng đầy sát khí khi đứng trước của nhà họ Lý. Nhìn dáng vẻ ấy là biết bà đã chuẩn bị sẵn sàng để lao vào đánh nhau bất cứ lúc nào.
Thư Ý không đáp. Cô đứng ngay trong sân nhà họ Lý, lặng lẽ nhìn vào khoảng tối trước mặt. Cái sân này chỉ quây bằng hàng rào gỗ thấp, chẳng phải cổng cao tường kín như nhà giàu, nên cả nhóm vào bên trong cũng không gây ra tiếng động quá lớn.
Dương Đại Xuân đi đầu, tiến tới gõ cửa phòng chính hai cái. Rất nhanh, bên trong đã có tiếng động. Cùng lúc đó, cửa phòng đông và phòng tây cũng mở ra. Nhìn cách bọn họ bước ra, quần áo trên người còn chỉnh tề, rõ ràng cả nhà vẫn chưa ngủ.
Vừa thấy Tô Tiểu Phương xuất hiện, Lý Huệ lập tức lao ra. Mắt bà ta đỏ hoe, sưng húp. Có lẽ tối nay ở nhà mẹ đẻ cũng chẳng được yên ổn.
Bà ta vừa tới gần cô cháu Thư Ý đã quỳ phịch xuống, kêu lên một tiếng rất nặng.
“Đại tỷ, tỷ đánh muội đi… Đều là lỗi của muội… muội thật sự không còn cách nào khác…”
Nói xong, bà ta lại khóc nức nở. Nhưng Tô Tiểu Phương nào có mềm lòng. Bà hất mạnh chân ra, lạnh giọng quát:
“Ngươi không còn cách nào khác? Không còn cách nào khác nên để mấy anh em nhà ngươi đánh phu quân mình đến gãy chân?”
“Không còn cách nào khác nên bán luôn cả con gái ruột của mình?”
“Lý Huệ, ngươi còn là người không?”
Bị đá văng ra, Lý Huệ vẫn bò trở lại, vừa khóc vừa run. Thư Ý bước lên hai bước, ngồi xổm xuống trước mặt bà. Giọng cô rất thấp, rất bình tĩnh:
“Mẫu thân, đừng khóc nữa. Nói cho con biết, Tinh Nhi bị bán cho nhà nào?”
Lúc này, chuyện quan trọng nhất không phải mắng chửi mà là phải moi ra được tung tích của Tinh Nhi.
phụ thân cô đã viết hưu thư. Từ giờ trở đi, sống chết của Lý Huệ cũng không còn nằm trong phạm vi bận tâm của cô nữa.
Nhưng vừa nghe đến Tinh Nhi, cảm xúc của Lý Huệ như bị đốt cháy. Bà ta đột ngột ngẩng đầu, trợn mắt nhìn Thư Ý, rồi bật dậy như phát điên.
“Tô Thư Ý, đồ vô tâm vô phế! Nếu không phải mày chết sống không chịu đưa tiền cho ta, ta có đến mức phải bán Tinh Nhi sao?”
“Nó là con ruột ta!”
“Ta sao nỡ… sao nỡ…”
Thư Ý thực sự không ngờ Lý Huệ lại có thể đem hết mọi sai lầm đẩy sang cho cô nhanh đến thế. Cô còn chưa kịp phản ứng, Tô Tiểu Phương đã lập tức kéo cô ra phía sau, chắn luôn trước mặt cô, ngăn không cho Lý Huệ bổ nhào tới cào cấu.
Lý Huệ lúc này như người mất trí. Bà ta vừa khóc vừa cười, lời nói điên loạn:
“Đúng! Ta bán Tinh Nhi đấy! Thì sao?”
“Nó là con gái ruột của ta! Ta bán con gái mình, ai quản được?”
“Tô Tiểu Phương, đừng tưởng ngươi là chị chồng thì có thể đứng đây chỉ tay năm ngón với ta! Có đem ra quan phủ, ta cũng không sai!”
Lý Huệ chắc chắn đã bị ép đến phát điên. Ban đầu bà ta cũng không định bán Tinh Nhi nhưng bị mẹ ruột đánh mắng, còn dọa tự tử nếu không mang được tiền về. Sau đó, bà lại bị mấy chị dâu luân phiên dỗ dành, uy hiếp, xúi giục, cuối cùng vẫn mềm lòng mà dẫn theo em trai quay về.
Sau đó, họ trói tay chân đứa bé lại, đem bán ngay khi nó còn đang khóc.
Mà điều đáng sợ hơn là, Lý Huệ không hề được cầm một xu nào từ số tiền bán con gái. Không những thế, người nhà họ Lý còn chê trách bà mang đứa bé nhất đi nên mới không bán được giá cao hơn.
Rồi sau đó, bà tận mắt thấy phu quân mình bị anh em ruột đánh đến gãy chân, bị khiêng ném về nhà họ Tô như một con chó chết. Từ chiều tới giờ, nhà họ Lý vẫn còn đang cãi nhau chí chóe vì chia tiền bán đứa bé.
Cho nên lúc thấy Tô Tiểu Phương và Thư Ý tới, Lý Huệ mới như vớ được cọng rơm cứu mạng mà bò tới xin tha thứ. Nhưng đến khi nghe họ nhắc tới chuyện bán con, bà ta lại phát điên.
Tô Tiểu Phương nghe mấy lời lảm nhảm ấy đến mức nổi gân xanh, giơ tay tát luôn mấy cái.
“Bốp! Bốp!”
Hai má Lý Huệ lập tức sưng đỏ.
Nhưng Tô Tiểu Phương vẫn còn muốn lao lên. Đúng lúc ấy, đám đàn ông nhà họ Lý cũng đã kéo ra đầy sân, khí thế hùng hổ như chuẩn bị đánh người thêm một trận nữa.
Thư Ý chỉ cần liếc qua là biết, nếu thật sự động tay, bên phía họ chắc chắn chịu thiệt. Cô lập tức bước lên, giọng cao hẳn lên:
“Ai dám động vào bọn ta thử xem! Ta nói cho các ngươi biết, hôm nay các ngươi đánh phụ thân ta tới mức gãy chân. Nếu chuyện này đưa lên quan phủ, nhẹ thì cũng ba năm, nặng thì mười năm tù!”
Lời vừa dứt, đám đàn ông nhà họ Lý quả nhiên chững lại. Bọn họ chưa chắc hiểu hết luật pháp nhưng chỉ cần nghe đến hai chữ quan phủ là ai nấy đã sinh lòng kiêng dè.
Thư Ý nhìn thấy có tác dụng, liền nói tiếp, không cho bọn họ cơ hội hoàn hồn.