Bà lão họ Tô còn chưa kịp mở miệng mắng thêm, ông lão họ Tô đã đấm mạnh xuống mép giường, trừng mắt nhìn bà ta.
“Chuyện đã đến nước này, ông trừng ta thì có ích gì?”
Dù vậy, bà lão họ Tô vẫn không chịu im miệng. Người trong phòng ai nấy đều nín thở. Bọn họ đều biết, ngày thường ông lão họ Tô ít khi quản chuyện trong nhà, nhưng một khi thật sự nổi giận thì sẽ chẳng nể mặt ai.
Ngay cả Tô Đại Tráng cũng khẽ nhúc nhích, như thể chuẩn bị tiến lên can ngăn. Dù sao trong nhà lúc này vẫn còn người ngoài, nếu thật sự để phụ thân đánh mẫu thân trước mặt mọi người, chuyện truyền ra ngoài chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của hai đứa con trai.
Ông lão họ Tô hít sâu một hơi, cố nén cơn giận, rồi trầm giọng nói:
“Đi lấy của hồi môn đã chuẩn bị cho Tiểu Phi ra. Trước tiên giải quyết chuyện trước mắt đã.”
Lời vừa dứt, cả căn phòng im phăng phắc. Thư Ý đang quỳ dưới đất, mắt lập tức sáng lên. Cô biết ngay mà. Bà lão họ Tô lúc nào cũng nói như thể trong nhà đã sạch túi, nhưng hóa ra vẫn âm thầm để dành của hồi môn cho cô con gái út bảo bối.
Thực ra, phần lớn số của hồi môn ấy đều từ đâu mà ra, ai trong lòng cũng hiểu. Một phần là của hồi môn của mấy cô con dâu bị bà ta moi móc dần dần. Một phần khác là do mấy đứa cháu gái quanh năm bị ép ngồi thêu ví, thêu khăn. Bà ta nói là rèn tay nghề, những thứ bán được thì gom lại, thứ đẹp đẽ thì giữ riêng, tất cả đều để dành cho Tô Tiểu Phi. Chỉ còn thiếu mỗi bộ váy cưới là chưa may xong thôi.
Nghe ông lão nhắc đến của hồi môn, Tô Tiểu Phi như bị chạm vào vảy ngược, lập tức bật dậy hét lên:
“Không được! Đó là của con! Phụ thân dựa vào đâu mà đem đồ của con cho tam phòng?”
“Con tuyệt đối không đồng ý!”
Cô ta nắm chặt cánh tay mẹ mình, vừa khóc vừa nhìn sang như cầu cứu. Ông lão họ Tô nhức đầu không thôi, chỉ có thể hạ giọng dỗ dành:
“Con hét cái gì? Nhỏ tiếng thôi! Phụ thân đã nói rồi, sau này của hồi môn của con sẽ bù lại.”
Nhưng Tô Tiểu Phi nào chịu nghe.
“Bù cái gì mà bù? Bây giờ cả nhà ăn còn không đủ no, lấy đâu ra mà chuẩn bị lại cho con?”
Cô ta càng nói càng lớn, cổ cứng lên, đỏ bừng mặt.
Thư Ý vẫn quỳ đó, mắt hoe đỏ, mặt đầy vẻ tủi thân và bất lực. Cô thỉnh thoảng lại liếc ra ngoài, như đang lo Lương đại phu chờ lâu, rồi lại quay vào nhìn cuộc giằng co giữa gia đình họ.
Nói thật, so với cô con gái lớn là Tô Tiểu Phương, ông lão họ Tô đối xử với Tô Tiểu Phi còn kém xa. Ông thương đứa con gái lớn hơn hẳn, còn với Tô Tiểu Phi, phần nhiều là chiều theo ý vợ.
Càng về sau, mâu thuẫn giữa mọi người càng gay gắt. Tô Tiểu Phi khóc, dọa chết dọa sống, còn bà lão họ Tô thì ra sức cản, nhưng ông lão họ Tô đã hạ quyết tâm. Trong nhà lúc này, thứ duy nhất còn có thể đem ra cứu người chính là phần của hồi môn kia.
Hai người con dâu lớn nhỏ đều cúi đầu, chẳng ai dám xen vào. Nhìn cảnh ấy là biết, Tô Tiểu Phi bình thường ở nhà cũng chẳng được lòng ai.
Đúng lúc không khí đang rối như tơ vò, Vương Thị tức vợ của Tô Đại Tráng bỗng ghé sát bên Thư Ý, thấp giọng nói nhanh:
“Trong đám của hồi môn chuẩn bị cho Tô Tiểu Phi… còn có cả chiếc vòng tay cô mẫu cháu để lại.”
Nói xong, bà ta lập tức rút lui như chưa hề nói gì, cúi mặt trở về chỗ cũ. Thư Ý nghe xong, mắt càng lạnh thêm vài phần. Đợi đến khi ba người kia đã cãi nhau tới đỏ cả mặt, đợi đến khi ông lão họ Tô bắt đầu có dấu hiệu dao động… Cô bỗng quỳ mạnh xuống thêm một lần nữa.
“Tổ phụ! Đã đến nước này rồi, ông hãy trả những thứ vốn thuộc về tam phòng cho cháu đi rồi tách nhà luôn cho xong!”
“Bây giờ là lúc sống chết trước mắt. Cô út thà giữ của hồi môn cũng không chịu cứu phụ thân cháu… Tam phòng chúng cháu thật sự không còn đường lui nữa rồi!”
Lời vừa dứt, cả phòng như bị nhấn chìm trong im lặng. Ngay cả Tô Tiểu Phi đang gào khóc cũng sững lại. Bà lão họ Tô là người đầu tiên phản ứng. Ánh mắt bà ta sáng bừng lên.
“Được! Tách thì tách! Đuổi luôn tam phòng ra ngoài càng tốt!”
Ông lão họ Tô còn chưa kịp lên tiếng, bà ta đã vội quay vào trong, mở tủ lục lọi. Nhưng đúng lúc ấy, Tô Đại Tráng bỗng gào lên:
“Không được!”
Giọng hắn ta to đến mức cả phòng giật nảy.
“Mẫu thân! Phụ mẫu còn sống, sao có thể tùy tiện tách nhà được? Mẫu thân muốn hủy hết tương lai của Vân Sinh với Vân Khải hay sao?”
Vợ ông ta cũng vội bước lên phụ họa:
“Đúng vậy mẫu thân! Nếu thật sự tách nhà vào lúc này, thanh danh cả nhà sẽ bị ảnh hưởng.”
“Chi bằng cứ lấy tạm của hồi môn của Tiểu Phi ra, sau này cả nhà cùng góp lại bù cho muội ấy.”
Ngay sau đó, mấy đứa con của đại phòng cũng lục tục quỳ xuống, nhao nhao xin bà lão đừng tách nhà, chỉ xin bà lấy của hồi môn ra trước để lo tiền thuốc.
Thư Ý vẫn quỳ dưới đất, đầu hơi cúi, khóe môi thoáng cong lên một nụ cười lạnh.
Thấy chưa. Cái nhà này đâu phải ai cũng câm với điếc. Chỉ là bình thường chuyện không liên quan đến lợi ích của họ thì họ mặc kệ thôi. Bây giờ đụng tới tương lai của con cháu họ, ai nấy đều biết mở miệng rồi.
Bà lão họ Tô bị phản đối thì càng sốt ruột.
“Đây là lúc nào rồi mà còn tương lai với không tương lai? Có khi cả nhà chưa chạy nạn được đã chết đói sạch rồi! Tiền đâu mà còn cho Vân Sinh với Vân Khải đi học?”
“Cái nhà này nhất định phải tách!”
Tô Đại Tráng thấy khuyên mẫu thân vô ích, chỉ đành quay sang cầu cứu phụ thân.
“Phụ thân! Người mau khuyên mẫu thân đi! Nhà này không thể tách được!”
Thư Ý nghe mà chỉ thấy buồn cười. Cô lập tức tiếp lời, giọng run run nhưng cực kỳ rõ ràng:
“Tổ phụ… Xin ông hãy cho tam phòng một con đường sống… Cứ coi như cháu bất hiếu đi.”
“Cháu thật sự không thể đứng nhìn phụ thân đau đớn như vậy mà chẳng làm được gì…”
Nói là xin, nhưng thực ra là ép. Người ngoài nghe vào cũng chỉ thấy cô đáng thương, chứ không ai có thể trách cô nửa lời.
Ông lão họ Tô ngồi đó, sắc mặt hết xanh lại trắng. Ông nhìn vợ, nhìn con trai cả, rồi lại nghĩ tới Lương đại phu đang đợi bên kia, lòng rối như tơ vò. Đúng lúc ấy, Thư Ý lại cất tiếng thúc thêm một lần:
“Tổ Phụ, Lương đại phu vẫn còn đang đợi… Không thể chậm trễ nữa.”
Ngay lúc ông lão họ Tô còn chưa quyết được, bên ngoài bỗng vang lên tiếng quát lanh lảnh của Tô Tiểu Phương:
“Tách! Nhất định phải tách! Đừng hòng nuốt lấy bất cứ thứ gì thuộc về tam phòng nữa! Từ nay về sau, đám ma cà rồng các ngươi đừng mong tiếp tục hút máu đệ đệ ta nữa!”
Nói xong, bà hùng hổ xông thẳng vào nhà chính. Vừa nhìn thấy Thư Ý còn đang quỳ dưới đất, bà lập tức bước tới kéo cô dậy, rồi chỉ thẳng vào mặt bà lão họ Tô.
“Trước khi nói chuyện tách nhà, đem vòng tay ngọc của mẫu thân ta và trâm bạc trong của hồi môn của mẫu thân Thư Ý ra đây! Xong rồi mới nói tiếp!”
Nói xong, bà đỡ Thư Ý ngồi xuống ghế đẩu, chống nạnh quát tiếp:
“Thư Ý còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, nhưng ta hiểu! Cả mẹ con các ngươi bao năm nay chỉ biết chiếm của người khác! Của hồi môn của con dâu mà cũng dám nuốt.”
“Nếu chuyện này truyền ra ngoài, để người ta biết nhà họ Tô cư xử như vậy, các ngươi còn mặt mũi nào nữa?”
Bị bà quát thẳng vào mặt, ông lão họ Tô cũng chỉ biết ngồi ủ rũ. Tô Đại Tráng thấy cục diện đã thành như vậy, trong lòng biết rõ hôm nay dù hắn có nói gì cũng chẳng cứu vãn nổi nữa.
Bà lão họ Tô bị Tô Tiểu Phương dồn tới mức không chống đỡ nổi, chỉ còn biết gân cổ cãi:
“Chiếc vòng tay đó là của hồi môn chuẩn bị cho Tiểu Phi!”
Tô Tiểu Phương lập tức cười lạnh:
“Của hồi môn cho Tiểu Phi? Đó là di vật mẫu thân ta để lại! Nếu tính ra, thì thứ đó cũng phải thuộc về ta với lão tam. Làm gì đến lượt con gái của ngươi!”
Nói tới đây, giọng bà càng lúc càng sắc:
“Ở nhà giàu, ngươi chỉ là một thiếp thất. Con do ngươi sinh ra cũng chỉ là thứ xuất. Ngươi lấy đâu ra tư cách đòi thừa kế đồ của chính thất?”
“Đem ra đây ngay cho ta!”