Tần Anh đương nhiên sốt ruột. Nàng không nhớ rõ "tai nạn" của nguyên thân xảy ra vào lúc nào, mà bây giờ Lục Nhu Gia đã hoàn toàn không liên quan đến vụ án này, Thôi Mộ Chi cũng không còn lý do để giết nàng, nhưng nhỡ đâu thì sao? Chỉ có phá được vụ án, nàng mới có thể thật sự yên lòng.
Dùng xong bữa sáng, mưa nhỏ vẫn rơi tí tách. Bầu trời một màu xám xịt, xem ra khó mà quang đãng được. Tần Anh có chút lo lắng không biết Ngô Thư Nguyệt có thất hẹn không, đợi đến quá nửa giờ Tỵ, nàng bèn dẫn người vội vã đến hồ Lăng Yên.
Hồ Lăng Yên nằm ở phía đông nam kinh thành, là nơi có phong cảnh đẹp nhất trong thành. Vào mùa xuân hè, ven hồ liễu rủ bóng râm, trăm hoa đua nở như gấm thêu, trong thành từ Vương công quý tộc cho đến thường dân bá tánh, ai ai cũng thích đến du hồ thưởng ngoạn.
Hôm nay là ngày mưa thu đầu mùa, không tiện ra ngoài, người trên Ngự Nhai đã vãn đi quá nửa, huống chi là hồ Lăng Yên phải đi mất gần nửa canh giờ. Khi Tần Anh cho xe đến bên hồ Lăng Yên, chỉ thấy trên mặt hồ không một bóng thuyền, màn mưa bụi giăng giăng như một tấm lụa mỏng, bao trùm cả mặt nước biếc và những chiếc thuyền hoa.
Bỗng, một chiếc xe ngựa đang đỗ ở bến đò thu hút sự chú ý của Tần Anh. Nàng ra lệnh cho Thẩm Lạc đánh xe qua đó, vừa đến gần thì thấy Ngô Thư Nguyệt đang ngồi trong xe, vén rèm nhìn nàng: “Huyện chúa đến rồi.”
Tần Anh đáp lại, tự mình bung dù bước xuống xe ngựa. Ngô Thư Nguyệt thấy vậy cũng đi xuống. Tần Anh đi thẳng vào vấn đề: “Cô còn nhớ bữa tiệc trên thuyền hơn hai năm trước không? Các cô đã đi chiếc thuyền nào?”
Ngô Thư Nguyệt hơi kinh ngạc: “Ta đã nghĩ Huyện chúa hẹn gặp nhất định không phải chuyện tầm thường, nhưng không ngờ lại là vì chuyện ta từng nhắc tới.” Nàng ta đưa mắt nhìn bốn phía, cuối cùng nhìn về hướng đông nam: “Là thuyền hoa của Xuân Phong Lâu.”
Tần Anh sóng vai đi cùng nàng ta, vành ô của hai người cách nhau chừng một thước. Mưa bụi lất phất trượt theo mặt ô, rơi xuống làm ướt vạt váy tinh xảo của cả hai, nhưng không ai để ý.
Đến trước Xuân Phong Lâu, Ngô Thư Nguyệt miêu tả sơ qua, quản sự trong tiệm liền biết các nàng muốn tìm chiếc thuyền hoa nào. Tần Anh ra lệnh cho Thẩm Lạc trả bạc, rồi dẫn mọi người đi về phía chiếc thuyền hoa đó. Vừa đến bến đò, Bạch Uyên đã khẽ “chậc” một tiếng, chỉ thấy chiếc thuyền hoa này có ba tầng, rèm châu màn gấm, cờ màu phấp phới, tựa như một tòa quỳnh lâu mọc lên từ mặt đất.
Mọi người lần lượt lên thuyền hoa, vì Ngô Thư Nguyệt đã từng đến đây nên Tần Anh để nàng ta dẫn đường tham quan một lượt, vừa đi vừa hỏi nàng ta: “Cô có còn nhớ thời gian chính xác của bữa tiệc trên thuyền đó không?”
Ngô Thư Nguyệt đáp: “Cuối tháng năm hai năm trước, Triều Hoa quận chúa muốn tổ chức tiệc ngắm sen, nhưng ta nhớ lúc đó, nhiều đóa sen trắng đã tàn đi một nửa rồi.”
Đi qua sảnh đường rộng rãi nhất ở tầng một, Ngô Thư Nguyệt chỉ vào và nói: “Hôm đó tiệc chính được bày ở đây, sương phòng trên tầng hai là noãn các để nghỉ ngơi và là nơi làm thơ gảy đàn, còn tầng ba là để ngắm cảnh.”
Xem xong nơi đãi tiệc, Tần Anh lại đi lên tầng hai. Lúc này, nàng đột nhiên hỏi: “Tháng sáu còn có tiệc cài hoa, nhưng năm đó ta không tham dự, cô có nhớ là khi nào không? Tiết Minh và Thôi Uyển có đi không?”
Ngô Thư Nguyệt tuy có chút nghi hoặc nhưng vẫn đáp: “Nếu nhớ không lầm thì là mấy ngày đầu tháng sáu, quả thực Uyển nhi và Tiết Minh đều đã đi.”
Tần Anh ra chiều suy tư, đợi đến khi lên tầng cao nhất, sắc mặt nàng hơi nghiêm lại: “Trước đây cô từng nói, hôm đó cô ở chính trên tầng này, nghe thấy Thôi Uyển và Tiết Minh tranh cãi ở bên dưới?”
Ngô Thư Nguyệt gật đầu, dẫn nàng đi vòng qua sảnh nhỏ có cửa sổ điêu khắc bốn mặt, tiến về phía đuôi thuyền. Màn mưa mờ ảo như sương, lại theo gió lạnh khẽ lay động như tấm rèm lụa. Nơi họ đứng rất cao, ngẩng đầu nhìn ra, toàn bộ cảnh mưa trên hồ Lăng Yên đều thu hết vào tầm mắt.
Khi đến đuôi thuyền, Ngô Thư Nguyệt chỉ vào khoảng sàn thuyền đó và nói: “Lúc đó ta đi đến đây thì nghe thấy tiếng động, đi thêm hai bước nữa thì nghe càng rõ hơn. Nhận ra là chuyện không nên nghe, ta do dự trong chốc lát rồi quay người đi xuống. Lúc ta xuống dưới, hai người họ vẫn chưa quay lại.”
Tần Anh nói: “Hôm đó có hơn hai mươi ba người tham gia tiệc trên thuyền. Bây giờ, ta muốn cô nhớ lại thật kỹ tình hình hôm đó. Lúc cô ở trên sàn thuyền tầng ba, thì những ai còn đang dự tiệc ở dưới không? Khi cô đi xuống, có từng thấy ai có sắc mặt kỳ lạ không? Hoặc là, cô có biết liệu có ai khác cũng nghe thấy cuộc tranh cãi của Thôi Uyển và Tiết Minh không?”
Ngô Thư Nguyệt nheo mắt: “Ý cô là hôm đó không chỉ mình ta nghe thấy chuyện riêng tư của họ?”