Tần Chương dường như chìm vào hồi ức, một lát sau lại lắc đầu: "Chuyện này thì ta không rõ. Khi đó ông ấy và Tạ Chính Tắc tuy cùng là người Tạ thị, nhưng chí hướng khác nhau, lại đạo bất đồng bất tương vi mưu. Trên triều đình, hai người nhiều lần bất hòa, sau đó lại vì chuyện gì đó mà Tạ Chính Du bị Bệ hạ khiển trách, trong khi Tạ Chính Tắc lại luôn được Bệ hạ trọng dụng. Có lẽ do cốt cách văn nhân quá thanh cao kiêu ngạo, Tạ Chính Du trong cơn tức giận đã từ quan."
Tần Anh chỉ cảm thấy ngậm ngùi, văn nhân coi trọng nhất là khí tiết, mà chính Tạ Chính Du cũng không ngờ mình sẽ gặp phải tai nạn thuyền bè như vậy.
Tần Chương lại hỏi: "Trình Vân Thu đã nói gì? Nếu ta nhớ không lầm, khi ông ấy còn ở Công bộ, cũng chính là lúc Hoàng Đình ở đó."
Tần Anh định thần lại: "Ông cụ nói hòn non bộ ở phủ Trung Viễn Bá vốn định xây ở bờ hồ Thái Dịch phía sau Tứ Phương Quán, nhưng vì chỗ đó quá nhỏ nên không xây được. Tứ Phương Quán năm đó do Công bộ, Lễ bộ và Hồng Lư tự cùng nhau xây dựng, nếu bản vẽ đó vẫn còn thì có khả năng đang ở trong tay Lễ bộ hoặc Hồng Lư tự. Tạ Tinh Lan sẽ dẫn người đi tra hỏi."
Tần Chương cũng nhớ ra: "Đúng rồi, đúng rồi, năm đó khi Hoàng Đình xây Tứ Phương Quán thì hồ Thái Dịch đã hoàn thành. Có lẽ ông ta muốn tạo chút cảnh quan sân vườn bên bờ hồ Thái Dịch, nhưng không ngờ nơi đó lại quá chật hẹp."
Tần Anh đáp vâng: "Có Long Dực Vệ đi tra hỏi rồi, cha không cần bận tâm nữa đâu."
Tần Chương cười gật đầu: "Vậy cũng tốt, vừa hay cha cũng nên thanh tu rồi. Sáng sớm mai, cha sẽ ra khỏi thành tìm Trương chân nhân luận đạo, đến lúc đó sẽ xin cho con một lá bùa bình an về."
Tần Anh đương nhiên nhận lời. Tần Chương đã sống trong cảnh giàu sang nhàn hạ nửa đời, đến bây giờ, tu thân dưỡng tính, kéo dài tuổi thọ là điều không gì tốt hơn. Đợi Tần Chương đi đến kinh đường ở hậu viện, Tần Anh liền quay về Thanh Ngô viện.
Tuy manh mối Trình Vân Thu đưa cho vẫn chưa có kết luận, nhưng trong lòng Tần Anh lại có một đám mây u ám bao phủ. Nàng lại lấy ra danh sách Ngô Thư Nguyệt đưa cho, xem xét tỉ mỉ. Không lâu sau, nàng phân phó Thẩm Lạc: “Ngươi giúp ta chạy một chuyến đến phủ Ngô đô thống, đưa cho Ngô cô nương một tấm bái thiếp, cứ nói là giờ Ngọ hai khắc ngày mai, ta mời nàng ấy đi du ngoạn hồ Lăng Yên.”
Ba người Thẩm Lạc đều giật mình, Tạ Kiên không nhịn được hỏi: “Sao Huyện chúa vẫn còn tâm trạng đi du hồ vậy?”
Tần Anh không đáp, chỉ viết bái thiếp đưa cho Thẩm Lạc, Thẩm Lạc liền đi ngay.
Đợi nửa canh giờ, Thẩm Lạc mới mang tin của Ngô Thư Nguyệt về: “Ngô cô nương nhận lời rồi, nói là giờ Ngọ hai khắc ngày mai sẽ đợi ngài ở bên bờ hồ Lăng Yên.”
Tần Anh yên lòng, thấy trời sắp tối, bèn nói với Tạ Kiên: “Chi bằng người về giúp công tử nhà ngươi tra án đi sáng sớm mai hãy quay lại. Dù sao thì từ giờ trở đi, ta thật sự sẽ không rời phủ nữa. Nếu công tử nhà ngươi có tin tức gì, sáng mai ngươi còn có thể báo cho ta biết.”
Tạ Kiên gãi gãi đầu, “Tiểu nhân đi thì cũng được, nhưng lại sợ công tử quở trách.”
Tần Anh cười như không cười, “Ta ở trong phủ của mình, có gì đáng để ngươi phải canh chừng? Công tử lại trách ngươi cái gì?”
Tạ Kiên đã theo Tần Anh hai ngày, cảm thấy nàng rất khác so với lời đồn, cũng phát hiện ra vị Huyện chúa này quả thật không dễ chọc vào. Y cười gượng, nhếch mép, “Vâng, vậy vào giờ Mão ngày mai tiểu nhân sẽ đến ngoài phủ chờ, xin Huyện chúa đừng lừa tiểu nhân.”
Tần Anh bất đắc dĩ xua tay, Tạ Kiên lúc này mới nhanh chóng rời đi.
Bạch Uyên khó hiểu hỏi Tần Anh “Ngày mai Huyện chúa thật sự muốn đi du hồ ạ?”
Tần Anh nhìn ra ngoài cửa sổ: “Đúng vậy, sắp vào thu rồi, cảnh đẹp nhất của hồ Lăng Yên sắp qua đi, bây giờ không đi chẳng phải là đáng tiếc sao?”
Bạch Uyên bán tín bán nghi, nhưng như vậy mới càng giống tính cách của Tần Anh hơn, nàng ấy bèn vui vẻ nói: “Chúng ta cũng đã lâu rồi chưa đến hồ Lăng Yên, nô tỳ đi chuẩn bị váy áo cho ngày mai của người ngay đây!”
Bạch Uyên mong ngóng đến ngày hôm sau để đi du hồ, nhưng không ngờ, hôm sau thức dậy, bên ngoài lại lất phất mưa nhỏ. Đây là cơn mưa đầu tiên của cuối hạ đầu thu, hơi lạnh thấm vào người. Bạch Uyên vội tìm một chiếc áo choàng để chuẩn bị sẵn cho Tần Anh, mà Tạ Kiên quả thật đã làm như lời hắn nói, từ sáng sớm đã đợi ngoài cổng phủ.
Tần Chương phải đi luận đạo, đã sớm ra khỏi thành. Tần Anh vừa dùng bữa sáng vừa hỏi Tạ Kiên: “Công tử nhà ngươi có tin tức gì chưa?”
Tạ Kiên nói: “Hôm qua công tử đã đến Lễ Bộ trước, nhưng không tìm thấy bản vẽ ở đó. Hôm nay công tử sẽ đến Hồng Lư Tự, nếu thuận lợi, tối nay sẽ có tin tốt.”
Tần Anh gật đầu: “Hôm nay đã là ngày thứ sáu rồi.”
Tạ Kiên cười nói: “Sao ngài còn sốt ruột hơn cả công tử của chúng ta vậy.”