Ta Nhận Các Đại Lão Thuở Thiếu Thời Làm Đồ Đệ

Chương 16

Trước Sau

break
“Đúng đó.” Con gái bà lão cũng thở dài, “Ta với mẫu thân chỉ cần còn sống thì nhất định sẽ đối tốt với nó. Nhưng mẹ con ta cũng già rồi, bữa đói bữa no, lại là nữ tử, đâu che chở nổi. Sau này nó biết làm sao?”

Lão gia tử dường như chẳng nghe thấy. Bàn tay già nua của ông siết chặt lấy Lục Tiểu Thất, giọng khàn khô: “Tiểu Thất… đáp ứng ta… đáp ứng ta, đi cầu tiên trưởng kia mang ngươi đi… Bằng không… bằng không ta chết cũng không nhắm mắt…”

Lục Tiểu Thất khó xử. Ánh mắt hắn lướt qua đôi chân thối rữa của lão nhân, cuối cùng vẫn mím môi, khẽ gật đầu.

Sáng hôm sau, Ngu Sở đã xách hộp đồ ăn tới.

Nàng nhận ra cảm xúc thiếu niên sa sút, thậm chí chẳng dám nhìn thẳng nàng. Nhưng nàng chỉ nghĩ hắn vì chuyện của lão nhân mà đau buồn thôi.

Trái lại, lão nhân nhờ viên thuốc kia mà như hồi quang phản chiếu, gò má hồng hào, còn ngồi trong lều chắp tay thi lễ với nàng.

Đến sáng ngày thứ ba, Ngu Sở tới nơi thì chỉ thấy Vương lão nhân, thiếu niên không biết đã đi đâu.

Nàng tinh ý nhận ra cái lều rách này đã được dọn dẹp một lượt. Những món đồ cũ kỹ nhặt nhạnh chất đống trước kia đều biến mất, nơi ở được giữ sạch sẽ đến mức tối đa mà một kẻ ăn mày có thể làm được.


Từ bên cạnh có một bà lão cũng áo quần tả tơi bước tới, cúi đầu khom lưng khiêng đến một chiếc ghế gỗ thô ráp.

“Tiên trưởng, cảm tạ người đã ra tay cứu giúp. Lão phu… lão phu có một thỉnh cầu đường đột, mong người hạ cố ngồi lại chốc lát.”

Ngu Sở đoán được dụng ý của ông — lão nhân đây là muốn gửi gắm đứa trẻ mồ côi.

Nhưng nàng cũng thật sự tò mò: rốt cuộc lão nhân đã dạy dỗ một tiểu khất cái thế nào mà lễ nghĩa chu toàn đến vậy. Phải biết ở thế giới cổ đại này, không ít đồ tể hay người buôn bán ngoài chợ cũng mù chữ, vậy mà đứa bé ấy chẳng những biết dùng thành ngữ, còn hiểu lễ hiểu nghĩa, hoàn toàn không giống kẻ xuất thân ăn mày.

Vì thế Ngu Sở ngồi xuống.

“Cảm tạ tiên trưởng thương xót, cứu lão phu và đứa trẻ ấy một mạng.” Vương lão nhân thở dài, “Ta biết mình sắp chết rồi. Linh dược ấy dùng trên người ta, thật là phí của trời.”

Ngu Sở lắc đầu.

“Mạng người nào phân sang hèn. Thuốc có thể giúp ngài dễ chịu, vậy là đã làm tròn bổn phận.”

Lão nhân cười nhạt, bình tĩnh nói: “Tiên trưởng chịu hạ mình ngồi đây, hẳn là cũng có vài phần để tâm tới đứa nhỏ kia.”

“Không sai.” Ngu Sở đáp, “Ta quả thật rất tò mò về hắn. Lão nhân gia từng đọc sách sao?”

Vương lão nhân gật đầu.

“Ta thuở trẻ đọc mấy năm sách thánh hiền, may mắn đỗ được tú tài. Chỉ tiếc về sau chiến loạn, gia đạo sa sút, nghèo rớt mồng tơi, cuối cùng lưu lạc đến nước này.” Ông khẽ thở dài, “Tiên trưởng, điều ta muốn nói không phải chuyện của ta, mà là chuyện của đứa trẻ ấy. Người có nguyện nghe qua đôi lời không?”

“Xin mời.”

“Chuyện này phải bắt đầu từ tám năm trước.” Lão nhân nói, “Mùa hè năm ấy, ta men theo quan đạo, đi từng thôn xin ăn. Tình cờ thấy một đoàn thương đội đi ngang Lưu thôn, tạm thời dừng chân. Hôm đó ta nhìn thấy cũng chẳng để tâm, nhưng hôm sau đi nơi khác lại không xin được gì, bèn quay lại theo đường cũ, định tìm mấy lão gia trong thương đội xin chút cơm.”

“Kết quả ngày kế tiếp ta trở lại Lưu thôn, lại thấy huyết khí bốc ngùn ngụt. Có bọn cường đạo đã đồ sát cả thôn, xe ngựa của thương đội cũng bị thiêu cháy chỉ còn than đen.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc