Ta Nhận Các Đại Lão Thuở Thiếu Thời Làm Đồ Đệ

Chương 17

Trước Sau

break
Ngu Sở nhíu mày: “Dám tàn sát ngay cạnh quan đạo, toán cường đạo ấy cũng quá ngông cuồng.”

“Ai bảo không phải?” Lão nhân thở dài, “Nhưng đến nay vẫn chưa bắt được người. Lệnh truy nã treo thưởng mấy năm nay cũng chưa hủy bỏ đâu.”


Lão nhân khẽ thở dài.

“Khi đó ta sợ đến mềm cả chân, quay người toan chạy, lại nghe ở rìa thôn có tiếng trẻ con khóc. Ta chạy tới xem, liền thấy một đứa bé chừng ba bốn tuổi đứng cạnh đống củi, khóc đến tê cả giọng. Tiên trưởng đoán xem? Thằng bé ham chơi, chơi mệt thì rúc vào góc tường ngủ quên. Trên đầu lại vừa khéo bị đồ vật che chắn, nên mới thoát khỏi một kiếp.”

Ngu Sở hỏi: “Đứa trẻ ấy chính là Tiểu Thất?”

“Đúng vậy.” Vương lão nhân nói, “Ta bế đứa bé đi, đến chỗ an toàn mới lo lắng hỏi nó tên gì, nhà ở đâu. Nhưng nó còn quá nhỏ, chỉ nhớ mình họ Lục. Hỏi thêm gì nữa, nó chỉ lặp đi lặp lại ‘Tiểu Thất, Tiểu Thất’. Có lẽ ở nhà ai cũng gọi nhũ danh ấy, bản thân nó cũng chẳng nhớ đại danh. Vì thế lão phu mới đặt là Lục Tiểu Thất.”

“Trong thôn toàn họ Lưu, vậy mà đứa bé lại họ Lục. Khi ấy y phục trên người nó lại là thứ vải tốt nhất. Ta bèn đoán nó là con nhà chủ thương đội. Mấy năm nay hai ông cháu ta đi nay đây mai đó, vẫn luôn muốn tìm người nhà cho nó, nhưng chẳng thu hoạch được gì.”

Nói đến đây, thần sắc lão nhân cũng đầy bất lực.

“Ta nhận ra nó thông minh lanh lợi, lại nhìn ra trong nhà từng dạy dỗ cẩn thận, nền tảng rất tốt. Ta không nỡ để nó thành một kẻ thô lỗ mãng phu, nên mới dốc lòng dạy dỗ…” Giọng lão nhân nghẹn lại, “Giờ nghĩ lại, có lẽ là ta sai rồi.”

“Hắn có thân thiếu gia mà số phận lại thấp hèn. Đứa nhỏ này không biết nói dối, khinh thường trộm cắp, ta lại thương nó nên chưa từng dạy nó cách đi ăn xin. Nếu không phải lần này ta bệnh nặng, nó sợ là có chết đói cũng chẳng đi trộm của người.”

Ông run giọng: “Nếu nó vẫn là thiếu gia, phẩm hạnh đoan chính thì chẳng có gì để bàn. Nhưng nay nó chỉ là một đứa ăn mày bé nhỏ không ai nương tựa. Chỉ giữ khí tiết, chẳng phải sẽ bị đói chết sao?”

Ngu Sở cũng lặng đi.

Lão nhân nhìn Ngu Sở, khẩn cầu: “Tiên trưởng, nếu ta còn sức quỳ, nhất định sẽ dập đầu tạ ơn đại ân đại đức của người. Lão phu chỉ có một chuyện muốn nhờ… người có thể dẫn nó đi không? Đứa nhỏ này rất thông minh, lại ngoan ngoãn nghe lời. Dù chỉ hầu hạ bên cạnh người, làm một tiểu phó, cũng còn hơn chết đói ở đây.”

“Gia gia.”

Ngu Sở còn chưa kịp đáp, đã nghe giọng thiếu niên vang lên.

Hai người cùng ngẩng đầu, liền thấy Lục Tiểu Thất đứng ở phía bên kia. Cảm nhận được ánh nhìn của Ngu Sở, hắn lập tức cúi đầu xuống, như thể chẳng còn mặt mũi để đối diện nàng.


Lão nhân dường như chẳng để ý vẻ quẫn bách của thiếu niên, ông vội vàng nói: “Tiên trưởng, người nhìn đứa nhỏ này xem, vừa thông minh lại vừa tuấn tú. Tu Tiên giới các ngài chẳng phải coi trọng tu nội đan sao? Người xem nó đi, xem nó… biết đâu nó là hạt giống tốt thì sao?”

Tiểu thiếu niên siết chặt nắm tay, cúi đầu im thin thít.

Cuối cùng lại là Ngu Sở chủ động đưa tay ra. Lục Tiểu Thất lúc ấy mới miễn cưỡng đưa cổ tay mình tới.

Ngu Sở đặt ngón tay lên mạch hắn, thu lại tâm thần, ngưng khí nín thở. Nàng vốn chỉ định xem qua cho lão nhân yên lòng, nào ngờ vừa dò xét, hơi thở nàng lập tức khựng lại.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc