Ta Nhận Các Đại Lão Thuở Thiếu Thời Làm Đồ Đệ

Chương 15

Trước Sau

break
Đôi mẹ con xem xong náo nhiệt bèn quay về lều của mình.

Lão nhân lúc này mới dần hiểu ra.


Lão nhân lại nhìn sang hộp đồ ăn, thấy cháo và thức ăn đã bị ăn sạch bóng. May mà Lục Tiểu Thất còn nhặt về được một cái bánh bao, lại còn nửa đĩa thịt. Lão gia tử vội giục Lục Tiểu Thất ăn thêm chút nữa.

Lục Tiểu Thất cũng đã ba ngày chưa ăn cơm, trước đó cứ gắng gượng chịu đựng, giờ đã tới giới hạn, lập tức cắm đầu ăn ngấu nghiến.

“Ngươi chắc nàng là tiên trưởng chứ?” Vương lão nhân vừa nhìn hắn ăn vừa hỏi, “Ngươi có từng gặp người tu tiên đâu, sao biết được?”

“Nàng nhìn là biết người tu tiên.” Thiếu niên miệng còn đầy đồ, nói lúng búng, “Không chỉ ta thấy thế, người khác cũng nghĩ vậy. Gia gia nhìn thấy nàng sẽ biết.”

Vương lão nhân tựa vào vách, không chớp mắt nhìn thằng bé trước mặt.

“Vậy ngươi thấy nàng thế nào?” Ông hỏi.

Lục Tiểu Thất đặt bát xuống, ngẩng đầu lên. Vừa nhai vừa nhìn vào lớp vải rách trước mắt, ánh mắt lại như hoảng hốt, như nhớ ra điều gì. Đôi mắt thằng bé bỗng sáng lấp lánh.

Lần này, hắn nuốt hết miếng thịt xuống rồi mới mở miệng: “Tiên phong đạo cốt, lòng dạ Bồ Tát. Còn… còn rất xinh đẹp.” Lục Tiểu Thất nói khẽ, “Gia gia, con thấy nếu trong truyện bình thư có miêu tả tiên nhân tồn tại, thì chính là dáng vẻ như nàng.”

Nói xong câu ấy như đang ngẩn ngơ, Lục Tiểu Thất lại cúi đầu ăn tiếp.

Vương lão nhân nhìn chằm chằm hắn một hồi, rồi chợt hỏi: “Nếu ta chết rồi, đem ngươi gửi gắm cho nàng, ngươi thấy sao?”

Nghe vậy, Lục Tiểu Thất lập tức ngẩng đầu.

“Gia gia!” Hắn cuống quýt, “Con không tách khỏi gia gia đâu!”

“Ta chỉ hỏi ngươi có nguyện ý hay không.” Lão nhân nói, “Ngươi kính trọng nàng như thế, vậy ngươi có muốn đi theo nàng không?”

Lục Tiểu Thất đặt bát xuống, hàng mi rũ thấp.

“Tiên cô đã cứu con hết lần này đến lần khác, ấy là lòng Bồ Tát của nàng, người ta không thể tham lam vô đáy.” Hắn nói khẽ, “Đối với nàng, con chẳng có ích gì. Dù đi theo, cũng chỉ là gánh nặng. Sống đến từng này tuổi, tiên cô là người đầu tiên ngoài gia gia đối xử tốt với con như vậy. Cũng vì thế, con càng không muốn làm nàng khó xử.”

“Ngươi, đứa nhỏ này!” Lão nhân nóng nảy, “Chính vì nàng đối với ngươi tốt, ngươi mở miệng cầu nàng, biết đâu nàng thật sự sẽ mang ngươi đi! Tham lam vô đáy thì sao? Sống sót mới là quan trọng nhất!”

Thiếu niên ngước mắt, bướng bỉnh đáp: “Nhưng gia gia dạy con lễ nghĩa liêm sỉ, dạy con làm nam tử hán đỉnh trời đạp đất, phải có khí tiết…”

“Ta có dạy ngươi.”


“Nhưng khí tiết quan trọng hay mệnh quan trọng?” Vương lão nhân vội gắt lên, “Ngươi nhìn đôi chân ta đi, ta còn sống được bao lâu nữa? Ta chết rồi, ngươi phải làm sao bây giờ?”

Lục Tiểu Thất không đáp.

Vài giây sau, hắn hạ giọng: “Sống được thì sống. Sống không nổi thì chết cho sạch sẽ.”

“Ngươi… ngươi… khụ khụ khụ…” Lão nhân tức đến nghẹn tim, thế mà ho sặc cả ra máu.

Thiếu niên lập tức hoảng hốt, vội rót nước cho ông, lại vỗ lưng giúp ông thuận khí.

Chỗ ăn mày tụ tập chỉ ngăn cách nhau bằng mấy tấm vải rách, vốn chẳng hề cách âm. Nghe họ cãi cọ, bà lão hàng xóm lập tức vén mành thò đầu qua.

“Lão tú tài, ngươi nói xem ngươi có đáng không!” Bà ta mắng, “Ngươi ỷ mình hồi trẻ đọc mấy quyển sách rách mà dạy hư con nít. Giờ thì hay rồi, trộm cũng không dám thò tay, xin ăn cũng không chịu quỳ. Đến cả nói câu mềm mỏng để kiếm đường sống cũng không làm được. Ngươi chết thì thôi, nhưng thằng bé còn trẻ thế, sau này sống sao đây?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc