Tà Đế Quấn Quýt Sủng Ái: Cửu Tiểu Thư Thần Y

Chương 5

Trước Sau

break
Chẳng phải người ta đã nói Quân Cửu chết rồi sao?

Quân Cửu đánh giá Quân Lôi Thiên, rồi bật cười. Trên mặt nàng vẫn còn vương vệt máu, nụ cười ấy lại đẹp đến lạ thường, nhưng cũng tựa như nụ cười của Tử Thần, khiến tim Quân Lôi Thiên run lên dữ dội.

Quân Cửu rút thanh chủy thủ ra, tiện tay quệt máu trên mặt Quân Thiên Thiên. Chỉ một động tác ấy thôi cũng đủ khiến Quân Lôi Thiên lạnh sống lưng.

Nàng ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn thẳng Quân Lôi Thiên: “Quân Lôi Thiên, ngươi chỉ là gia chủ một nhánh phân gia nho nhỏ, lấy tư cách gì ra lệnh cho bổn tiểu thư?”

“Ngươi...”

“Ta nhớ rất rõ, thân phận của ta là tiểu thư dòng chính của bổn gia. Theo quy củ, khi gặp ta, ngươi phải hành lễ thỉnh an.” Quân Cửu lười nhác lên tiếng.

“Ha ha ha!” Quân Lôi Thiên bật cười lớn. “Quân Cửu, ngươi nằm mơ đấy à? Ngươi chỉ là một phế vật đến linh khí nhập thể còn không làm nổi, còn muốn làm tiểu thư dòng chính sao? Phụ mẫu ngươi đều đã chết, chỉ để lại một phế vật như ngươi. Quân gia chịu nuôi ngươi, đã là khai ân lắm rồi.”

“Ngươi không quên vì sao mình bị đưa tới phân gia chứ? Ngươi đắc tội với đại tiểu thư của bổn gia, nên mới bị đuổi ra ngoài! Bây giờ giết ngươi, cũng là mệnh lệnh của chủ mẫu bổn gia!”


Ngươi lấy tư cách gì mà dám nhắc đến thân phận trước mặt ta?

Ồ, hóa ra còn có chuyện này nữa sao?

Quân Cửu lục lại ký ức, phát hiện Quân Lôi Thiên nói không sai. Giờ nàng còn biết thêm, việc Quân Thiên Thiên ra tay đều là theo lệnh của chủ mẫu bổn gia, mụ đàn bà độc ác kia.

“Chủ nhân, chủ nhân cũ của thân thể này thật quá thảm!” Giọng nói trong vòng tay đầy vẻ cảm thông.

Ừm. Quân Cửu cũng thừa nhận, quả thật rất thảm!

Thấy Quân Cửu im lặng, Quân Lôi Thiên tưởng nàng đã sợ. Hắn lập tức vung tay, ra lệnh cho người vây lấy Quân Cửu.

Quân Lôi Thiên cười lạnh nhìn chằm chằm nàng: “Quân Cửu, hôm nay ngươi nhất định phải chết! Thả Thiên Thiên ra, ta sẽ cho ngươi chết thống khoái hơn một chút.”

“Ngươi muốn giết ta? Chỉ dựa vào ngươi sao?” Quân Cửu chẳng những không vội, ngược lại còn bật cười.

Giọng nói trong vòng tay cũng cười theo: “Chỉ bằng đám người này mà cũng muốn giết chủ nhân ư? Nằm mơ đi! Chủ nhân, lên đi, cho bọn chúng một bài học!”

Quân Lôi Thiên đau lòng nhìn Quân Thiên Thiên, lúc này gương mặt ả đã bê bết máu. Hắn nghiến răng nói: “Thiên Thiên, con ráng chịu một chút, cha sẽ cứu con ngay! Người đâu, lên!”

Sau lưng Quân Lôi Thiên có hai gã đại hán. Ngay khoảnh khắc hai người đó vừa ra tay, sắc mặt Quân Cửu khẽ biến. Nàng cảm nhận được nguy hiểm!

“Tiểu nha đầu, có cần ta giúp ngươi không?” Giọng nam nhân kia vang lên trong lòng nàng.

“Không cần.” Quân Cửu lạnh lùng từ chối. Nàng ngẩng đầu nhìn hai kẻ kia, rồi vươn tay chộp lấy Quân Thiên Thiên.

Quân Lôi Thiên thấy vậy lập tức quát lớn: “Không được làm tiểu thư bị thương!”

“Rõ!”

Hai gã đại hán vì kiêng dè Quân Thiên Thiên nên ra tay vô cùng gò bó. Còn Quân Cửu thì chẳng có chút bận tâm nào. Thanh chủy thủ trong tay nàng xoay chuyển liên hồi, sắc bén đến mức gần như không thấy bóng. Trong chốc lát, hai gã đại hán chẳng những không chạm được vào nàng, trái lại còn bị nàng rạch thương cánh tay.

Sắc mặt trầm xuống, hai gã nhìn nhau một cái.

Một tên xông tới, vươn tay chụp lấy Quân Thiên Thiên. Tên còn lại đánh lén từ phía sau. Từ trên người kẻ phía sau, Quân Cửu cảm nhận được nguy hiểm mãnh liệt, nàng nhất định phải tránh!

Nàng túm cổ áo Quân Thiên Thiên, giơ tay quăng mạnh, rồi thuận thế tung một cước đá thẳng vào bụng ả.

Phốc!

Quân Thiên Thiên phun ra một ngụm máu, cả người bay văng đi. Gã đại hán đang lao tới phía trước vội vàng đón lấy ả. Nhân lúc rảnh tay, Quân Cửu xoay người, ánh mắt sắc lạnh lập tức thấy trên tay kẻ phía sau phủ một tầng sáng trắng mỏng manh. Chính thứ ánh sáng ấy mang theo cảm giác nguy hiểm vô cùng!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc