Hai gã to lớn vẫn bám riết không buông.
Quân Lôi Thiên thấy Quân Thiên Thiên hộc máu, đau lòng đến mức gương mặt vặn vẹo, đen sầm lại, phẫn nộ quát lớn: “Giết nàng!”
Vừa nhận được lệnh, gã to lớn kia liền gầm lên một tiếng. Tầng sáng trong tay hắn lại rực thêm mấy phần. Một gã khác cũng đuổi tới. Quân Cửu bị kẹp đánh từ hai phía, tình thế vô cùng nguy hiểm.
Trong bóng tối, nam nhân kia đang định ra tay, bỗng khẽ “ồ” một tiếng, khóe môi hơi nhếch lên: “Thì ra tiểu nha đầu này vẫn còn che giấu thực lực.”
Chỉ thấy nơi đầu ngón tay Quân Cửu bắn ra mấy cây ngân châm.
Ngân châm đối diện đâm vào bàn tay gã to lớn, vậy mà lại bị tầng ánh sáng trắng kia làm tan đi. Trong lòng Quân Cửu chợt giật mình, nàng lập tức nhớ tới một cách gọi trong ký ức của nguyên chủ.
Linh Sư!
Sự cảnh giác trong lòng nàng lập tức tăng vọt.
Quân Cửu không còn che giấu nữa. Ngân châm trong tay nàng vút vút bay ra, nhưng lần này không còn nhắm vào bàn tay gã to lớn, mà lao thẳng về phía thân thể hắn. Đối mặt với mấy cây ngân châm nhỏ bé, gã to lớn thậm chí còn chẳng buồn tránh, hoàn toàn không đặt vào mắt.
Hừ.
Quân Cửu cười lạnh. Khinh địch, chính là tự tìm đường chết.
Ngân châm cắm thẳng vào ngực gã to lớn. Thân thể hắn run lên, rồi phịch một tiếng ngã nhào xuống đất. Toàn thân co giật không ngừng, miệng sùi bọt mép. Gã còn lại thấy mà kinh hãi đến tê cả da đầu, thầm may mắn vì mình đã tránh kịp.
“Ngây người ra, cũng sẽ chết đấy.”
Giọng thiếu nữ mang theo ý cười, trong trẻo mà lạnh lẽo, lượn quanh bên tai gã to lớn khiến cả người hắn run bắn.
Phốc!
Chủy thủ đâm ngược từ dưới lên, xiên nghiêng qua cổ hắn, cắm thẳng vào não.
Quân Cửu rút chủy thủ ra.
Phụt!
Máu tươi vọt tung tóe, vài giọt bắn cả lên mặt nàng.
“Chủ nhân ngầu quá! Tuyệt quá đi! Chủ nhân là mạnh nhất!”
Bốn phía lập tức rơi vào yên lặng.
Quân Cửu lạnh lùng nhìn về phía Quân Lôi Thiên và Quân Thiên Thiên. Khóe môi nàng khẽ cong lên, hai người kia sợ đến mức toàn thân run rẩy.
“Quân Cửu! Ngươi muốn làm gì?” Quân Lôi Thiên quát lớn. Trên người hắn cũng hiện ra một tầng ánh sáng trắng, sắc màu đậm hơn hai gã to lớn vừa rồi một chút. Hắn trừng mắt nhìn chằm chằm Quân Cửu.
Bề ngoài hắn tỏ ra bình tĩnh, nhưng đôi đồng tử run rẩy lại phơi bày rõ ràng nỗi sợ trong lòng.
Từ bao giờ Quân Cửu lại trở nên lợi hại đến vậy?
Hung tàn, đáng sợ!
Thủ đoạn tàn nhẫn, dứt khoát ấy khiến người ta khó lòng tin được nàng lại là một kẻ bị xem là phế vật.
Nhìn hai gã to lớn nằm trên đất, một kẻ trúng độc mà chết, một kẻ bị đâm chết, lòng Quân Lôi Thiên càng thêm thấp thỏm.
Hắn thật sự giết được Quân Cửu sao?
“Ngươi còn muốn giết ta?”
“Không.” Quân Lôi Thiên theo bản năng lắc đầu.
Hắn buột miệng nói: “Quân Cửu, giữa chúng ta có hiểu lầm. Không phải chúng ta muốn giết ngươi, mà là chủ mẫu Quân gia ra lệnh, chúng ta không thể không nghe theo!”
Quân Lôi Thiên đã đem sự vô sỉ, trơ tráo phát huy đến cực điểm.
Thật khó tin, mới lúc trước hắn còn một lòng muốn giết Quân Cửu, vậy mà giờ phút này đã lập tức cúi đầu nhận thua.
Quân Cửu khẽ cười, dường như cũng chẳng hề bất ngờ. Nàng mở miệng: “Viện của ta bị Quân Thiên Thiên đốt sạch. Ta muốn một tòa viện hoàn toàn mới. Quân Lôi Thiên, ngươi biết nên làm thế nào rồi chứ?”
“Được. Ta lập tức sai người dọn Đông Hồ Uyển cho ngươi, thế nào?”
Đông Hồ Uyển?
Quân Cửu lục lại ký ức một lượt, thấy không có vấn đề gì, bèn gật đầu đồng ý.
Nàng lau sạch máu trên chủy thủ, lạnh lùng liếc xéo cha con Quân Lôi Thiên: “Các ngươi có thể cút. Nếu còn lần sau, bọn chúng chính là kết cục của các ngươi.”