Tà Đế Quấn Quýt Sủng Ái: Cửu Tiểu Thư Thần Y

Chương 4

Trước Sau

break
Quân Cửu bóp chặt cổ Quân Thiên Thiên, nhấc bổng ả lên: “Ta không thích bị người khác chửi mắng. Còn để ta nghe thêm một câu nữa, ta sẽ cắt lưỡi ngươi.”

Quân Thiên Thiên hoảng sợ trợn to mắt, không dám tin nhìn nàng.

Đối diện với đôi mắt của Quân Cửu, Quân Thiên Thiên sợ đến run rẩy. Đôi mắt ấy đáng sợ quá! Còn đáng sợ hơn cả lúc đại tỷ của ả nổi giận.

Đây là Quân Cửu sao? Không, Quân Cửu chắc chắn đã chết rồi. Rơi từ vách núi cao vạn trượng xuống, nàng không thể nào còn sống. Đây là quỷ! Quân Cửu đã hóa thành quỷ quay về đòi mạng ả!

Quân Thiên Thiên run giọng gào lên: “Ngươi là quỷ! Quân Cửu, cái thứ phế vật như ngươi, dù có thành quỷ thì cũng vẫn là phế vật! Người đâu, mau mang lửa tới, thiêu chết nàng!”

Đám gia nô lúc này mới bừng tỉnh, vội vàng la hét xông lên.

Khóe môi Quân Cửu khẽ cong, nụ cười ngông cuồng đến lạnh người. Nàng bóp cổ Quân Thiên Thiên, ném phăng ả đi như ném một đống rác, làm ngã dúi mấy tên gia nô. Thân hình nàng vừa động, đã lao thẳng tới trước.

Thân thể này đúng là phế thật. Nhưng nàng là thánh thủ Quân Cửu, không ai hiểu rõ nhược điểm trên thân thể con người hơn nàng.

Hai ngón tay khép lại, điểm trúng huyệt đạo.

Chụp lấy cánh tay, bẻ mạnh khớp xương.

Rắc!

Mọi chuyện diễn ra nhanh như một cơn gió. Chỉ trong nháy mắt, gia nô đã nằm la liệt đầy đất. Kẻ thì rên rỉ, người thì gào thét thảm thiết, ôm hai cánh tay gãy mà lăn lộn.

Quân Cửu thản nhiên phủi phủi tay. Rồi nàng nhấc chân, giẫm lên gương mặt đầy kinh hoảng của Quân Thiên Thiên: “Quân Thiên Thiên, ngươi còn dám mắng ta nữa. Cắt lưỡi ngươi, ta không hề nói đùa.”

“A!”

Quân Cửu lấy từ không gian trong vòng tay ra một thanh chủy thủ. Lưỡi dao đặt ngay trước miệng Quân Thiên Thiên: “Ngoan ngoãn há miệng ra. Ta ra tay rất nhanh, sẽ không đau đâu.”

“Ư ư ư!” Quân Thiên Thiên nào dám mở miệng, chỉ có thể nghiến chặt răng, điên cuồng lắc đầu.

Ả sợ đến run cầm cập, trợn mắt nhìn Quân Cửu, trong lòng ngập tràn kinh hãi. Quân Cửu đã hóa thành lệ quỷ, thật quá đáng sợ!

Quân Thiên Thiên muốn cầu cứu, nhưng đám gia nô thì đang lăn lộn đầy đất, còn Bích La thì sợ đến mức mất hết hồn vía. Trong mắt bọn chúng, Quân Cửu đã không còn là phế vật như trước nữa, mà là một lệ quỷ hung tàn, bạo ngược.


Nàng đã trở về để báo thù!

Quân Cửu nhướng mày: “Không chịu há miệng, ngươi cho rằng ta sẽ hết cách sao?”

Ngón tay khẽ động, Quân Cửu lập tức tháo khớp cằm của Quân Thiên Thiên.

“A!”

“Dừng tay!”

Một tiếng quát vang như sấm, kèm theo tiếng bước chân vội vã đang tiến lại gần.

Lưỡi chủy thủ vừa mới rạch qua khóe miệng Quân Thiên Thiên, máu tươi đã tràn ra. Quân Cửu nghe tiếng thì quay đầu lại, thấy một nam nhân trung niên đang vừa kinh hãi vừa tức giận trừng mắt nhìn nàng. Nàng nhanh chóng tìm ra thân phận của người này trong ký ức.

Quân Lôi Thiên, gia chủ phân gia ở Phong La Thành.

Cũng là một kẻ hận không thể để nguyên chủ chết sớm hơn.

Quân Lôi Thiên tức giận quát lớn: “Quân Cửu, ngươi to gan thật đấy! Còn không mau buông Thiên Thiên ra!”

Quân Thiên Thiên muốn cầu cứu, nhưng cằm đã bị tháo khớp, trong miệng lại còn kề một thanh chủy thủ. Ả chỉ có thể vừa hoảng sợ vừa tuyệt vọng rơi nước mắt, dốc sức dùng ánh mắt cầu cứu Quân Lôi Thiên.

“Ta dựa vào đâu phải thả nàng ta?”

“Quân Cửu, ngươi dám không nghe lời ta sao?” Quân Lôi Thiên trợn mắt quát.

Hắn nhận được tin báo, nói ở viện phía đông nam truyền đến tiếng kêu thảm thiết. Nhớ lại trước đó Quân Thiên Thiên từng vui mừng báo tin rằng đã giết chết Quân Cửu, rồi còn muốn đi phóng hỏa đốt sân viện, xóa sạch dấu vết Quân Cửu từng tồn tại trên đời này.

Trong lòng hắn thấy bất an, sợ giữa chừng xảy ra biến cố nên mới vội vàng chạy đến. Nhưng Quân Lôi Thiên nằm mơ cũng không ngờ, thứ đập vào mắt mình lại là cảnh tượng trước mắt.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc