Ngay khi trận đồ vỡ nát, trên người nam nhân chợt bùng lên một tầng ánh sáng vàng rực. Phanh! Xiềng xích giam cầm hắn từng khúc từng khúc đứt gãy, hóa thành bột mịn. Cả trận đồ trên vách đá phía sau cũng lập tức nứt toác như mạng nhện.
Thân ảnh nam nhân khẽ lóe lên, đã ôm lấy eo Quân Cửu, nhấc bổng nàng lên.
Quân Cửu vừa định giãy giụa, đã nghe nam nhân hỏi: “Tiểu nha đầu, ngươi muốn đi đâu?”
“Phong La Thành, Quân gia.”
Lời vừa dứt, Quân Cửu chỉ cảm thấy thân thể nhẹ bẫng. Chớp mắt một cái, bọn họ đã rời khỏi phạm vi sương trắng bao phủ. Quân Cửu trừng lớn mắt, bọn họ đang bay sao?
Nam nhân giơ tay lên, dùng tay áo che trước mặt Quân Cửu, chắn giúp nàng luồng gió dữ.
Nam nhân kia nhanh đến kinh người. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi một nén nhang, hắn đã đưa nàng tới trước cổng Quân gia ở Phong La Thành.
Quân Cửu vừa ngẩng đầu, đã thấy phía đông nam Quân gia bốc lên ngọn lửa hừng hực.
Nheo mắt lại, trong mắt Quân Cửu lóe lên sát khí. Đó là nơi ở của nguyên chủ! Thủ đoạn thật độc ác, giết chết nguyên chủ còn chưa đủ, lại còn muốn thiêu sạch mọi dấu vết nàng từng tồn tại.
Quân Cửu giơ tay chỉ về phía đó: “Qua bên kia.”
Lửa cháy ngùn ngụt, thiêu rụi cả sân viện. Tiếng gỗ cháy đen rồi sụp xuống khiến người ta lạnh cả sống lưng. Một thiếu nữ mặc váy lụa vàng nhạt đang đứng đó cười ngông nghênh, ác độc, đôi mắt ánh lên vẻ hiểm ác.
Sau lưng ả vây quanh một vòng người, thế nhưng chẳng ai đi cứu hỏa. Bởi ngọn lửa này, chính là do ả phóng!
“Nhị tiểu thư, phế vật kia đã hoàn toàn biến mất rồi. Sau này sẽ không bao giờ chướng mắt người nữa.” Một tỳ nữ nịnh nọt cười nói.
“Hừ. Quân Cửu là thứ phế vật, sống trên đời chỉ làm mất mặt Quân gia ta. Bổn gia không cần nàng, phân gia ta cũng chẳng muốn nhìn thấy nàng. Lần này đại tỷ bày kế rất hay. Dù sao cũng chỉ là một phế vật, giết thẳng tay cũng chẳng ai để tâm!”
“Nhị tiểu thư cứ yên tâm. Nô tỳ sẽ tung tin ra ngoài, nói là Quân Cửu tự làm đổ giá cắm nến, tự phóng hỏa thiêu chết chính mình.”
Nghe vậy, thiếu nữ hài lòng nhìn sang tỳ nữ: “Con tiện tỳ nhà ngươi thật biết điều. Lần này nhờ ngươi bỏ thuốc cho Quân Cửu, chúng ta mới có thể giết ả thần không biết quỷ không hay. Bổn tiểu thư nhất định sẽ trọng thưởng cho ngươi.”
“Nô tỳ đa tạ nhị tiểu thư!” Tỳ nữ mừng rỡ, quỳ xuống dập đầu lia lịa.
Ả ta vừa định đứng lên thì ngẩng đầu nhìn thấy thứ gì đó. Đôi mắt lập tức trợn tròn, mặt cắt không còn giọt máu. “Ma! Có ma! Nhị tiểu thư, người mau nhìn đi!”
“La hét cái gì chứ. Giữa ban ngày ban mặt, lấy đâu ra...” Thiếu nữ vừa quay đầu lại nhìn thấy Quân Cửu thì cũng sợ đến thất thanh hét chói tai.
Quân Cửu đứng dưới gốc đào, lạnh lùng mà giễu cợt nhìn bọn chúng.
Thiếu nữ kia là nhị tiểu thư của phân gia, Quân Thiên Thiên. Tỳ nữ kia là nha hoàn của ả, Bích La. Chính hai kẻ này đã liên thủ giết chết nguyên chủ.
Quân Thiên Thiên trợn mắt nhìn Quân Cửu, lắp bắp không thành lời: “Ngươi... ngươi... ngươi...”
“Thế nào, không nhận ra ta sao?”
“Quân Cửu! Sao ngươi có thể ở đây? Ta đã bỏ thuốc ngươi, còn tự tay ném ngươi xuống vực. Giờ này ngươi đáng lẽ phải bị dã lang gặm đến xương cốt không còn mới đúng! Ngươi không thể nào ở đây được! Ngươi đã chết rồi!”
Chát!
Tiếng tát vang dội, chấn động khắp bốn phía.
Quân Thiên Thiên ôm mặt, mắt trợn trừng. Rõ ràng ả vẫn chưa hoàn hồn.
Chát!
Lại thêm một cái tát nữa.
Quân Cửu lắc lắc cổ tay, giễu cợt nhìn chằm chằm Quân Thiên Thiên: “Người chết cũng có thể đánh ngươi sao?”
“A! Quân Cửu, ngươi dám đánh ta! Con tiện nhân nhà ngươi...” Ả còn chưa dứt lời đã lại hét thảm một tiếng. Quân Cửu tung một quyền nện thẳng vào bụng ả, đau đến mức ả co rúm thành một cục.