Tà Đế Quấn Quýt Sủng Ái: Cửu Tiểu Thư Thần Y

Chương 2

Trước Sau

break
Nhưng rồi Quân Cửu thất vọng.

Bước ra khỏi màn sương, hiện trước mắt nàng chỉ là một sơn động.

Lúc này, chiếc vòng tay lại truyền đến một tiếng kinh hô: “Chủ nhân, bên trong có người!”

Có người?

Ánh mắt Quân Cửu lạnh đi, trong mắt xen lẫn vẻ sắc bén và rét buốt. Nàng lấy từ không gian trong vòng tay ra một thanh chủy thủ, nín thở, nhẹ chân bước vào trong sơn động.

Bên trong động khảm đầy đá quý. Ánh sáng trong veo từ những viên đá ấy chiếu sáng cả sơn động, cũng khiến Quân Cửu nhìn rõ người bên trong.

Vừa nhìn thấy, nàng hơi sững sờ.

Đó là một nam nhân, một nam nhân đẹp đến mức chẳng giống người phàm. Tóc bạc, mày bạc, tựa như yêu nghiệt bước ra khỏi cõi trần.

“Chủ nhân, hắn bị khóa ở đây. Không thể giúp chúng ta ra ngoài đâu.”

Chiếc vòng tay nói không sai.

Cổ tay, cổ chân và cổ của nam nhân kia đều bị trói buộc. Những vòng khóa và xiềng xích không rõ làm bằng chất liệu gì, kéo dài mãi rồi cắm sâu vào vách đá phía sau hắn. Trên bức tường cao lớn ấy còn khắc một trận đồ hình tròn vô cùng phức tạp.

Hắn bị khóa chặt ở đây!

Quân Cửu chợt có một trực giác mãnh liệt: chiếc lồng bao phủ vách núi, trận pháp sương mù, còn cả sơn động này... tất cả đều tồn tại chỉ để giam giữ nam nhân kia.

Hắn là ai? Vì sao lại bị nhốt ở nơi này?

“Ngọt quá! Thơm quá!”

Giọng nói trầm thấp ấy phá vỡ sự yên lặng.

Quân Cửu ngẩng đầu, đối diện ngay với một đôi mắt vàng.

Rực rỡ hơn bất cứ viên bảo ngọc nào trên đời, ánh sáng chói lòa át cả mặt trời, lại mang theo hơi nóng như có thể thiêu cháy lòng người.

Đôi mắt vàng ấy khóa chặt lấy Quân Cửu, chăm chú đến mức như muốn nuốt chửng nàng vào bụng.

Linh hồn này thật thơm ngọt!

Mùi hương ấy đánh thức hắn từ cơn say ngủ sâu thẳm, khiến hắn không sao kiềm chế được khát vọng muốn chiếm lấy, muốn cướp đoạt.


Giấu nàng đi!

Nam nhân mở miệng: “Ngươi là ai?”

Quân Cửu cảnh giác nhìn chằm chằm hắn, không đáp mà hỏi ngược lại: “Ngươi có biết làm sao để rời khỏi nơi này không?”

“Hóa ra chỉ là một tiểu nha đầu bị nhốt ở đây.” Nam nhân khẽ cười. Tiếng cười trầm thấp, gợi tình đến mê người, lại phảng phất ẩn giấu nguy hiểm.

Quân Cửu nhìn chằm chằm nam nhân, đồng tử khẽ co lại. Giác quan thứ sáu nói cho nàng biết, nam nhân này rất mạnh!

Mạnh đến mức tiểu gia hỏa trong vòng tay cũng phải trốn đi, không dám phát ra tiếng nào. Cả đời này, những kẻ nàng từng gặp qua, không một ai có thể sánh cùng nam nhân trước mắt. Thế nhưng Quân Cửu không hề sợ hãi, trái lại còn thấy hưng phấn.

Kẻ mạnh mà nguy hiểm ư? Nếu biến thành đồng minh, vậy sẽ là một trợ lực cực lớn.

Quân Cửu lạnh lùng lên tiếng: “Ngươi chẳng phải cũng đang bị nhốt đó sao? Làm một cuộc giao dịch đi. Ngươi giúp ta rời khỏi đây, ta thả ngươi ra ngoài.”

Nghe vậy, nơi đáy mắt nam nhân thoáng lướt qua một tia kinh ngạc. Tiểu nha đầu này lại dám cùng hắn làm giao dịch, quả là thú vị. Chỉ là hiển nhiên hắn không tin Quân Cửu có bản lĩnh đó, bèn cười hỏi: “Ngươi có thể thả ta ra?”

Quân Cửu lại liếc nhìn trận đồ phía sau lưng nam nhân, rồi trực tiếp bước tới, dùng hành động chứng minh chính mình. Nàng rút thanh chủy thủ giấu sau lưng ra, chĩa vào một góc của trận đồ.

“Chỉ cần ta phá hủy nơi này, ngươi sẽ có thể ra ngoài.”

Trận đồ trong sơn động này hiển nhiên cùng một người bày ra với trận pháp bên ngoài. Quân Cửu đã nhìn ra quy luật, nên việc tìm sơ hở trở nên dễ dàng hơn nhiều.

Nam nhân nhìn Quân Cửu, ý cười nơi khóe môi càng lúc càng sâu. “Tiểu nha đầu, nói cho ta biết tên của ngươi. Ta sẽ đưa ngươi ra ngoài.”

Biết tên nàng quan trọng đến vậy sao?

Quân Cửu chớp mắt, mặt không đổi sắc: “Chín tháng.”

“Chín tháng?” Nam nhân khẽ lẩm bẩm. Giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc, lẫn trong đó là chút ý cười như có như không. “Được, ta đáp ứng ngươi. Ra tay đi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc