Tà Đế Quấn Quýt Sủng Ái: Cửu Tiểu Thư Thần Y

Chương 27

Trước Sau

break
“Ngươi?” Đám thị vệ lập tức phá lên cười.

Một tên giơ tay chỉ vào Quân Cửu, cười nhạo: “Con nhóc miệng còn hôi sữa như ngươi mà cũng đòi tham gia hội chọn đá sao? Ngươi đang đùa à? Ngươi có tiền không? Mau tránh ra, đừng đứng đây cản đường khách quý phía sau.”

Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng bánh xe ngựa lăn tới.

Sắc mặt đám thủ vệ lập tức đổi khác. “Là xe ngựa của Quân phủ! Mau, mau vào trong báo cho quản sự!”

Xe ngựa của Quân phủ?

Quân Cửu quay đầu nhìn lại, liền thấy chiếc xe ngựa đang chậm rãi tiến tới phía trước. Trên thân xe quả nhiên có dấu hiệu của Quân phủ. Từ trong xe bước xuống hai người, khiến đồng tử Quân Cửu chợt co rút lại.

Quân Uyển Nhi. Quân Lôi!

Cả hai đều là những kẻ khiến nàng khắc cốt ghi tâm.

Người trước là đại tiểu thư của chi phủ Quân gia ở Phong La Thành. Người sau là quản sự của bổn gia, cũng là kẻ được chủ mẫu bên bổn gia hết sức tin dùng.

Quân Cửu nhận ra Quân Lôi ngay từ cái nhìn đầu tiên, bởi trong ký ức của nguyên chủ, hắn chiếm một phần cực lớn.

Những ngày nguyên chủ ở bổn gia phải chịu nhục nhã, bị đánh đập, hành hạ, phần nhiều đều do chính tay Quân Lôi gây ra!

Quân Lôi và Quân Uyển Nhi, vì sao lại đi cùng nhau?

“Uyển tiểu thư!” Vừa thấy Quân Uyển Nhi tới, quản sự của hội chọn đá lập tức tỏ ra vô cùng niềm nở. “Uyển tiểu thư đã tới rồi. Lần này có không ít nguyên thạch tốt lắm, phẩm chất đều cực cao, nhất định có thể mở ra được linh thạch.”

Rồi hắn lại nhìn sang Quân Lôi đang đứng bên cạnh với vẻ mặt vênh váo, ánh mắt lập tức xoay chuyển mấy vòng: “Không biết vị này là...?”

Quân Uyển Nhi mỉm cười giới thiệu: “Vị này là quản sự của bổn gia Quân phủ ở hoàng thành, đại nhân Quân Lôi!”

Vừa nghe nói là người từ bổn gia Quân phủ ở hoàng thành tới...


Thái độ của quản sự lập tức càng thêm khúm núm. Hắn nói đủ lời dễ nghe, a dua nịnh hót, rồi tự mình đưa hai người vào trong. “Hai vị khách quý, mời.”

“Khoan đã. Triệu quản sự, hội chọn đá của các ngươi là thế nào vậy? Sao loại người nào cũng có thể tới được?” Quân Uyển Nhi cất giọng mỉa mai khinh miệt, thẳng tay chỉ về phía Quân Cửu.

Quân Cửu cũng không ngờ, nàng chỉ đứng bên cạnh mà vẫn bị Quân Uyển Nhi nhắm vào. Có điều nhìn dáng vẻ ấy, Quân Uyển Nhi vẫn chưa nhận ra nàng là ai. Ngay cả Quân Lôi cũng không nhận ra! Hắn đứng đó với vẻ vênh váo ngạo mạn, kiêu căng đến mức chẳng buồn liếc Quân Cửu lấy một cái.

Vừa nhìn thấy Quân Cửu, sắc mặt quản sự lập tức sa sầm. “Nàng ta là thế nào?”

Đám thị vệ thấy quản sự nổi giận, vội vàng giải thích: “Quản sự, nha đầu này tới gây rối. Chúng ta sẽ lập tức đuổi nàng đi!”

“Ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đi, mau đi!”

Quân Cửu không nhúc nhích.

Quân Uyển Nhi nheo mắt nhìn chằm chằm Quân Cửu, ánh mắt âm trầm. Nàng ta vốn không quen biết cô bé này, thế nhưng lại vô cớ nảy sinh một cảm giác chán ghét cực độ. Quân Uyển Nhi ghét nàng đến lạ.

Tròng mắt khẽ đảo, Quân Uyển Nhi lập tức nảy ra một ý nghĩ độc địa. Nàng ta cố ý ngăn thị vệ lại, dùng giọng điệu vừa thương hại vừa châm chọc: “Đừng hung dữ như vậy chứ. Trông nàng ta cũng đáng thương mà. Chắc là cố ý tới hội chọn đá để ăn xin đấy?”

“Cũng đúng thôi. Người tới được hội chọn đá đều là kẻ đại phú đại quý. Tùy tiện bố thí cho nàng ta một chút, cũng đủ để nàng ta ăn uống cả năm rồi.”

Nói rồi, Quân Uyển Nhi lấy ra một thỏi bạc. “Này! Hôm nay bổn tiểu thư tâm trạng tốt, ban ơn cho ngươi đó.”

Quân Cửu: “...”

Tiểu Ngũ lập tức xù lông. “Chủ nhân! Ả dám làm nhục người!”

“Chậc, đã đáng thương tới mức phải đi ăn xin, sao còn mang theo mèo nữa? Nhìn con mèo này gầy ghê, bổn tiểu thư thưởng thêm cho ngươi một thỏi bạc vậy.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc