Tà Đế Quấn Quýt Sủng Ái: Cửu Tiểu Thư Thần Y

Chương 26

Trước Sau

break
Hắn không hề để ý rằng khi ngã xuống đất, Bích La cúi đầu che đi tia sáng lạnh chợt lóe nơi đáy mắt.

Quân Thiên Thiên muốn nhắc Quân Hải Thiên rằng Bích La đã là người của Quân Cửu. Nhưng ả không nói được, mà toàn thân lại đau đến sống dở chết dở.


Ả chỉ có thể gắng sức trợn to mắt, nước mắt không ngừng chảy xuống.

Đau quá, đau đến thấu tim thấu phổi! Ả hối hận rồi, hối hận vì đã đi tìm Quân Cửu.

“Uyển Nhi vì sao vẫn chưa trở về?” Quân Hải Thiên tức đến mức gần như phun ra máu. Nhìn Quân Thiên Thiên nằm trên giường, ngoài khóc ra thì chẳng làm nổi việc gì, gương mặt hắn vặn vẹo đến dữ tợn.

Tên quản sự lăn lê bò toài chạy vào, run rẩy nói: “Lão gia bớt giận! Xin lão gia bớt giận!”

“Bớt giận? Ngươi bảo ta bớt giận thế nào đây! Con tiện nhân Quân Cửu đó, ta chỉ hận không thể lăng trì nàng. Biết thế lúc nàng vừa bị đưa tới phân gia, ta đã nên giết quách nàng đi!”

Quân Hải Thiên không hề hối hận vì đã ra tay với Quân Cửu. Điều hắn hối hận chỉ là đã không ra tay sớm hơn!

Nếu sớm giết chết Quân Cửu, đã không có những rắc rối ngày hôm nay. Giờ Quân Cửu đã sinh lòng đề phòng với bọn họ, muốn xuống tay lại càng khó khăn hơn.

Tên quản sự lau mồ hôi trên trán, vẻ mặt đầy sợ hãi. “Lão gia, phu nhân ngày mai sẽ hồi phủ. Nhưng Uyển tiểu thư... tạm thời vẫn chưa về.”

“Vẫn chưa về? Muội muội của nó đã bị người ta phế rồi, thế mà nó còn chưa về? Chẳng lẽ nó muốn chờ ta, người làm phụ thân này, với cả mẫu thân nó cũng bị Quân Cửu giết, rồi mới chịu trở lại sao?”

“Không, không phải vậy. Lão gia, Uyển tiểu thư đang tiếp đón quản sự từ bổn gia. Lão gia còn nhớ đại nhân Quân Lôi chứ? Đó là người thân cận bên cạnh chủ mẫu của bổn gia.”

Vừa nghe đến đây, lửa giận ngập trời trong lòng Quân Hải Thiên lập tức tắt ngấm.

Sắc mặt hắn thoắt đổi. “Quân Lôi sao lại tới đây?”

“Uyển tiểu thư nói rất có thể ngài ấy đến vì Quân Cửu, bảo chúng ta chuẩn bị trước. Uyển tiểu thư đã mời đại nhân Quân Lôi tới hội chọn đá, sau đó sẽ cùng trở về Quân phủ.”

Quân Uyển Nhi cũng đang tranh thủ thời gian cho bọn họ chuẩn bị. Chỉ tiếc, nàng ta đâu biết rằng bây giờ muốn giết Quân Cửu còn khó hơn lên trời. Huống hồ Quân Cửu lúc này căn bản không ở Quân phủ, cũng chẳng rõ đã đi đâu.

Quân Hải Thiên nghiến răng ken két. “Bích La, ngươi về đó canh chừng. Chỉ cần Quân Cửu vừa trở về, lập tức tới báo!”

“Vâng.” Bích La lui ra.

Lại nhìn sang Quân Thiên Thiên, trên mặt Quân Hải Thiên tràn đầy vẻ xót xa và đau lòng. “Thiên Thiên, ngươi cứ yên tâm. Vi phụ nhất định sẽ báo thù cho ngươi. Vi phụ phải lăng trì Quân Cửu!”

“A... a...”

Quân Thiên Thiên lập tức kích động hẳn lên. Ả muốn Quân Cửu chết! Ả muốn tận mắt nhìn thấy Quân Cửu bị lăng trì, sống không bằng chết!


Lúc này, ả hiển nhiên đã quên mất Bích La là người của Quân Cửu.

Muốn bọn chúng báo tin ư? Căn bản là chuyện không thể nào.

...

Ngoài Phong La Thành, hội chọn đá.

Hội chọn đá cứ mỗi tháng vào ngày mười lăm lại mở một lần. Nơi tổ chức được dựng ngay bên ngoài khu mỏ khai thác đá. Tuy vị trí hẻo lánh, xung quanh cũng ít người qua lại, nhưng khu sân viện dùng để tổ chức hội chọn đá lại được xây cất vô cùng khang trang, chẳng hề sơ sài chút nào.

Khi Quân Cửu tới nơi, bên ngoài đã đỗ không ít xe ngựa. Bởi vậy, thấy nàng một thân đi bộ tới, vẻ mặt đám thủ vệ canh cửa đều trở nên có chút lạ lùng.

“Đứng lại!”

Hai tên thị vệ chặn Quân Cửu lại. Một tên trong đó cất giọng khinh khỉnh: “Con bé từ đâu tới vậy? Đây là hội chọn đá, không phải chỗ cho trẻ con chơi trò đóng vai đâu. Mau đi đi, mau đi!”

Quân Cửu khẽ nhíu mày, lạnh lùng đáp: “Ta tới để tham gia hội chọn đá.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc