Tà Đế Quấn Quýt Sủng Ái: Cửu Tiểu Thư Thần Y

Chương 25

Trước Sau

break
“Giết.”

Bích La lập tức nhặt thanh lợi kiếm lên, kiếm vung rồi hạ xuống, một nhát đoạt mạng thị nữ.

Thấy cảnh đó, Quân Thiên Thiên kinh hãi đến mức trợn trừng hai mắt. Đây là Bích La sao? Bích La chẳng phải do phụ thân nàng phái tới để giám thị Quân Cửu ư? Vì sao giờ lại thành người của Quân Cửu?

Ngay sau đó, thấy Bích La bước tới bắt lấy mình, Quân Thiên Thiên vừa sợ vừa giận, ra sức giãy giụa. Nhưng gân tay gân chân của ả đã đứt, giờ chẳng khác nào một kẻ liệt mềm, hoàn toàn không còn sức phản kháng, cứ thế bị Bích La lôi thẳng ra ngoài. Trong lúc bị kéo đi, trên người Quân Thiên Thiên rơi xuống một túi gấm.

Tiểu Ngũ nheo đôi mắt dựng thẳng. Nó nhảy từ trên bàn xuống, dùng móng vuốt cào túi gấm lên. Dường như nhìn thấy thứ gì đó, nó ngậm túi gấm chạy tới chỗ Quân Cửu. “Chủ nhân, người xem này.”

Lúc này Quân Cửu đang rắc bột thuốc lên thi thể dưới đất. Bột thuốc vừa rơi xuống, những xác chết kia lập tức lặng lẽ tan ra, hóa thành tro bụi. Đến cuối cùng, ngay cả tro tàn cũng chẳng còn sót lại. Trên tấm thảm chỉ còn vài mảng cháy sém loang lổ, chứng minh nơi này vừa mới xảy ra chuyện gì.

Nghe Tiểu Ngũ lên tiếng, Quân Cửu cất bình thuốc đi, quay đầu lại hỏi: “Sao thế?”

Tiểu Ngũ cào mở túi gấm, rồi lấy từ trong miệng ra một viên đá nhỏ óng ánh trong suốt, đặt trước mặt Quân Cửu.


“Đây là linh thạch. Năng lượng chứa bên trong có thể giúp chủ nhân tu luyện.”

“Linh thạch?”

Quân Cửu khẽ nhướng mày, đưa tay cầm viên linh thạch lên xem xét. Lục tìm trong ký ức, nàng rất nhanh đã có đáp án.

Linh thạch là bảo vật vô cùng hiếm có, là thứ không thể thiếu đối với Linh Sư khi tu luyện. So với việc hấp thu linh khí đất trời, năng lượng trong linh thạch tinh thuần hơn nhiều, cũng dễ được hấp thu hơn, có thể nhanh chóng chuyển hóa thành linh lực.

Nguyên chủ vốn là một kẻ phế vật, đương nhiên không có tư cách chạm tới linh thạch. Trong túi gấm của Quân Thiên Thiên cũng chỉ có đúng một viên nhỏ bằng đầu ngón tay cái, lại còn được ả nâng niu mang theo bên mình. Chỉ vậy thôi cũng đủ thấy linh thạch quý giá đến mức nào.

Ánh mắt Quân Cửu khẽ lóe lên, nàng mở miệng: “Chút linh thạch này không đủ để ta tu luyện. Nhưng ta biết chỗ nào có thể kiếm được linh thạch.”

“Ở đâu?” Tiểu Ngũ trông còn kích động hơn cả Quân Cửu.

“Bên ngoài Phong La Thành có một mỏ linh thạch. Mỗi tháng vào ngày mười lăm, nơi đó sẽ mở hội chọn đá, có thể mua bán những khối nguyên thạch chưa khai mở.”

“Ồ, vậy chẳng phải giống cược đá phỉ thúy sao? Đây lại đúng sở trường của chủ nhân rồi. Đi thôi, đi thôi! Chủ nhân, chúng ta đi hội chọn đá!” Tiểu Ngũ kích động quấn lấy Quân Cửu, vừa làm nũng vừa nịnh nọt.

Chủ nhân có được linh thạch thì có thể chuyên tâm tu luyện. Còn nó cũng có thể giữ vững thân thể, lâu dài ở lại bên ngoài. Từ khi ra ngoài tới giờ, Tiểu Ngũ chẳng muốn quay về không gian trong vòng tay nữa.

Chỉ liếc một cái, Quân Cửu đã nhìn thấu tâm tư của nó. Khóe môi nàng cong lên, đưa tay bế Tiểu Ngũ vào lòng. “Được.”

Đi ngay bây giờ, bọn họ vẫn còn kịp tới hội chọn đá.

Vì thế, khi Quân Hải Thiên trở về phủ, phát hiện Quân Thiên Thiên đã hoàn toàn trở thành phế nhân, hắn nổi trận lôi đình, lập tức phái người đi bắt Quân Cửu. Nhưng lại vồ hụt, bởi Quân Cửu vốn không còn ở Đông Hồ Uyển nữa.

“Quân Cửu! Quân Cửu! Con tiện nhân đó đi đâu rồi?” Quân Hải Thiên hung dữ túm lấy Bích La.

Bích La lộ vẻ hoảng sợ, cả người run rẩy, lắp bắp nói: “Lão gia, nô tỳ cũng không biết! Quân Cửu bảo nô tỳ đưa nhị tiểu thư trở về, chờ nô tỳ quay lại thì nàng ta đã không thấy tăm hơi rồi.”

“Đồ phế vật! Một lũ vô dụng!” Quân Hải Thiên tức đến mức vung tay quẳng Bích La ra ngoài.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc