Tà Đế Quấn Quýt Sủng Ái: Cửu Tiểu Thư Thần Y

Chương 24

Trước Sau

break
Rõ ràng ả đã dẫn theo nhiều người hơn đến đây, vì sao cuối cùng vẫn bị Quân Cửu đánh bại?

Không! Ả không chấp nhận! Ả không cam lòng!

Ánh mắt Quân Thiên Thiên dần trở nên hung ác, oán độc. Ả gắt gao trừng Quân Cửu. Ả muốn giết Quân Cửu! Ả muốn lấy được thuốc giải, ả không muốn làm kẻ câm!

Quân Thiên Thiên rút chủy thủ ra, gương mặt dữ tợn méo mó, lao thẳng tới định giết nàng. Quân Cửu vẫn ngồi trên ghế, khinh miệt nhìn ả. Đầu ngón tay nàng khẽ động, một luồng kình khí đánh thẳng vào đầu gối Quân Thiên Thiên.

Rầm!

Quân Thiên Thiên lại ngã sấp xuống. Lần này, cùng với tiếng va chạm nặng nề là một tiếng rắc giòn lạnh. Xương bánh chè của ả đã gãy.

“A!”

Quân Thiên Thiên há miệng kêu thảm không thành tiếng, đau đến lăn lộn trên mặt đất.

“Quân Thiên Thiên.” Quân Cửu lên tiếng. Giọng nàng không có lấy một tia ấm áp, lạnh như gió buốt thấu xương. “Hôm nay sẽ không có Quân Hải Thiên tới cứu ngươi nữa đâu.”

Hiển nhiên, Quân Thiên Thiên là lén Quân Hải Thiên tới giết nàng. Bởi theo tin tức Bích La dò được, Quân Hải Thiên đã ra ngoài. Còn vì sao Quân Thiên Thiên không nhịn nổi mà dẫn người tới giết nàng, nguyên do rất đơn giản.

Quân Cửu khẽ cong môi: “Ngươi muốn thuốc giải sao?”

Quân Thiên Thiên lập tức ngừng rên rỉ. Ả gắt gao trừng mắt nhìn Quân Cửu. Quả nhiên, chuyện ả biến thành kẻ câm là do Quân Cửu hạ độc!

“Nhưng vì sao ta phải đưa thuốc giải cho ngươi? Ta đã nói rồi, ta sẽ cắt lưỡi ngươi. Biến thành kẻ câm, là do ngươi tự chuốc lấy.”

Quân Cửu!

Vẻ mặt Quân Thiên Thiên càng thêm dữ tợn vặn vẹo. Ả đau đến co quắp, vậy mà vẫn không quên dùng ánh mắt ác độc oán hận trừng Quân Cửu, như hận không thể dùng ánh mắt ấy đâm thủng nàng.

Quân Cửu hơi nheo mắt lại. Nàng bước tới, túm lấy cổ áo Quân Thiên Thiên, nhấc ả lên. “Quân Thiên Thiên, những chuyện trước kia ngươi đã làm với ta, ngươi quên hết rồi sao? Làm nhục, hành hạ, cắt xén áo cơm... Lần trước, ta cắt lưỡi ngươi. Lần này, ngươi đã chuẩn bị trả giá chưa?”

Quân Cửu vốn không định tính toán những tủi nhục mà thân thể này từng phải chịu thay cho nguyên chủ, nàng cũng chẳng phải loại người từ bi đến mức chủ động đi báo thù thay ai. Nhưng nếu đám người này đã tự mình dâng mạng tới tận cửa, nàng rất vui lòng nhân tiện tính sổ một phen.

Cổ tay nàng khẽ xoay, chủy thủ liền rơi vào lòng bàn tay.

Vừa thấy thanh chủy thủ kia, đáy mắt Quân Thiên Thiên lập tức hiện lên vẻ sợ hãi. Ả ra sức vùng vẫy, nhưng tất cả đều chỉ là vô ích.


Vút vút, chủy thủ xé gió lướt qua.

Lần này, Quân Cửu phế sạch gân tay gân chân của Quân Thiên Thiên.

Quân Cửu nhìn Quân Thiên Thiên ngã quỵ trên đất, cả người co giật, miệng không phát ra nổi tiếng nào, chỉ có thể âm thầm rên siết thảm thiết. Ánh mắt nàng lạnh nhạt, khóe môi lại cong lên thành một nụ cười tàn nhẫn. “Biết vì sao ta không giết ngươi không? Khi các ngươi ném ta xuống vực, ta vẫn còn tỉnh.”

Các nàng cố ý để nguyên chủ giữ tỉnh táo, rồi sống sờ sờ ném nàng xuống vực sâu. Thê thảm hơn là, sau khi rơi xuống, nguyên chủ cũng không chết ngay. Nàng bị dày vò suốt nửa ngày trời mới tắt thở, để rồi nàng xuyên tới nhập vào thân xác này. Cái cảm giác đau đớn đến cùng cực, chỉ có thể chờ chết, tuyệt vọng và sợ hãi đến ngập trời ấy, nàng vẫn nhớ rõ mồn một.

Khóe môi Quân Cửu khẽ nhếch lên, nụ cười càng thêm độc ác. “Miệng không nói được, gân tay gân chân đều đã đứt. Hoàn toàn trở thành một kẻ tàn phế. Quân Thiên Thiên, ngươi cứ từ từ mà hưởng thụ cảm giác này đi.”

Quân Cửu nghĩ, nếu nguyên chủ biết được, hẳn cũng sẽ thấy an lòng.

Quân Cửu nói: “Bích La, ném ả trước cửa Quân Hải Thiên. Cảnh cáo hắn một lần, còn dám trêu vào ta, đây chính là kết cục!”

“Vâng.” Bích La gật đầu, rồi lại nhìn sang thị nữ đã ngất lịm bên cạnh. “Chủ nhân, còn ả này xử trí thế nào?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc