Tà Đế Quấn Quýt Sủng Ái: Cửu Tiểu Thư Thần Y

Chương 23

Trước Sau

break
Những ngày yên ổn ấy rất nhanh đã bị phá vỡ.

Bích La bước vào bẩm báo: “Chủ nhân, Quân Thiên Thiên tới.”

“Meo?” Tiểu Ngũ nghiêng đầu nhìn Quân Cửu, đôi mắt mèo màu vàng ánh lên vẻ khó hiểu. Quân Thiên Thiên, ả còn dám tới sao?

Vừa nhắc đến, ngay sau đó Quân Thiên Thiên đã dẫn người xông thẳng vào cửa. Lần này rõ ràng ả có chuẩn bị mà đến, mang theo nhiều người hơn hẳn lần trước.

Quân Cửu bình thản ngẩng đầu nhìn. Chỉ thấy sắc mặt Quân Thiên Thiên trắng bệch, thân hình gầy rộc đi, trông chẳng khác nào bộ xương khô. Bộ váy gấm hoa lệ trên người ả cũng không còn chống nổi dáng vẻ kia nữa. Ả hung tợn trừng mắt nhìn nàng, gương mặt méo mó dữ tợn như ác quỷ, bổ nhào tới.

Khóe môi Quân Cửu khẽ nhếch lên đầy khinh miệt. Đầu ngón tay nàng bắn ra một luồng kình khí.

Rầm!

Quân Thiên Thiên chúi đầu ngã sấp xuống đất. Mấy ả thị nữ phía sau lập tức hoảng hốt xông lên: “Nhị tiểu thư, người không sao chứ?”

Quân Thiên Thiên nổi giận, hất mấy ả thị nữ ra. Ả loạng choạng đứng dậy, ánh mắt vẫn ghim chặt trên người Quân Cửu.


Ả ngã chúi xuống đất, mũi đập mạnh đến chảy máu, cả gương mặt lem luốc máu me. Lại thêm vẻ mặt dữ tợn ấy, trông vừa thê thảm vừa ghê người.

Chắc chắn là Quân Cửu đã hại ả! Quân Thiên Thiên hận đến phát điên!

Ả đã thành kẻ câm, không thể nói được nữa. Mỗi ngày thân thể đều đau như bị lửa thiêu đốt. Nhưng cố tình ả không mở miệng được, cũng chẳng ai biết ả đang đau đớn đến mức nào. Ngày đêm bị dày vò, sống không bằng chết, Quân Thiên Thiên chỉ có thể dồn hết mọi oán hận lên người Quân Cửu.

Bởi vậy, vừa có thể xuống giường, ả lập tức dẫn người tới gây sự.

Ả muốn giết nàng! Giết Quân Cửu!

Quân Thiên Thiên há miệng, a a kêu loạn. Nhưng từ khi thành người câm, chẳng ai hiểu ả đang muốn nói gì. Tức đến phát điên, ả trút hết lửa giận lên người thị nữ, ra sức véo mạnh một cái rồi chỉ thẳng về phía Quân Cửu.

Thị nữ đau đến nước mắt cũng trào ra, lúc này mới hiểu ý, vội vàng hét lớn: “Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau vào bắt Quân Cửu lại!”

Đám gia nô phía sau lập tức ùa hết vào phòng, lao tới chỗ Quân Cửu.

Vút vút vút—

Một bóng đen mạnh mẽ lao thẳng vào giữa đám người. Nơi nó lướt qua, tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngớt. Bóng đen nhanh như một cơn gió, thoắt cái đã xuyên qua đám đông rồi lao vụt ra ngoài. Cuối cùng, nó nhẹ nhàng đáp xuống trên mặt bàn, ung dung nghiêng đầu liếm liếm móng vuốt của mình.

Quân Thiên Thiên trợn to mắt, không dám tin nhìn đám gia nô ngã rạp xuống đất, mặt mũi bê bết máu. Kẻ gây ra tất cả chuyện này, vậy mà lại chỉ là một con mèo!

“Meo…” Vừa rồi ra tay nhanh, chuẩn, tàn nhẫn là thế, giờ lại nghiêng đầu kêu một tiếng với Quân Cửu, nũng nịu làm nũng.

Quân Cửu đưa tay gãi gãi dưới cằm Tiểu Ngũ, khóe môi đỏ khẽ cong lên: “Làm tốt lắm.”

Lúc Tiểu Ngũ nói với Quân Cửu rằng nó cũng có sức chiến đấu, nàng còn nghi ngờ lắm. Một cục bông nhỏ vừa trắng vừa mềm, lại còn thích làm nũng như thế, cũng biết đánh nhau sao?

Nhưng bây giờ xem ra, nàng phải rút lại sự nghi ngờ ấy rồi. Tiểu Ngũ nhà nàng đúng là rất “hung dữ”.

Quân Cửu ngẩng đầu nhìn Quân Thiên Thiên, ánh mắt lạnh lẽo vô tình, thoáng lên vẻ khát máu. Nàng cười lạnh, chậm rãi nói: “Quân Thiên Thiên, xem ra bài học lần trước vẫn chưa đủ.”

Quân Thiên Thiên hoảng sợ lùi về phía sau. Ả túm lấy thị nữ đẩy lên trước mặt mình, vừa tức vừa cuống mà giơ tay khoa chân múa tay. Nhưng thị nữ kia căn bản không dám bước lên.

Quân Cửu lên tiếng: “Bích La.”

Bích La lập tức tiến lên. Nàng đưa tay chộp một cái, kéo thị nữ kia tới rồi tung một quyền đánh ngất.

Bây giờ, chỉ còn lại một mình Quân Thiên Thiên.

Đôi mắt ả trợn to đến cực hạn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc