Quân Cửu đưa tay giữ Tiểu Ngũ đang tức đến mức chỉ muốn lao ra cào nát mặt Quân Uyển Nhi lại. Nàng lạnh lùng nhìn Quân Uyển Nhi, bất ngờ chạm phải ánh mắt nàng ta. Quân Uyển Nhi khựng lại, nha đầu này nhìn qua không giống kẻ dễ bắt nạt.
Ai ngờ Quân Cửu căn bản không thèm để ý tới Quân Uyển Nhi. Nàng lấy ra một thỏi vàng nặng trĩu, tiện tay tung tung hai cái, rồi nhìn về phía quản sự. “Muốn tham gia hội chọn đá, số này có đủ không?”
“Đủ! Đủ chứ!” Vừa thấy vàng, mắt quản sự lập tức sáng rực lên.
Thấy vậy, mặt Quân Uyển Nhi lập tức sa sầm. Nàng ta lấy ra hai thỏi bạc định bố thí cho người khác, nào ngờ đối phương trở tay liền móc ra một thỏi vàng. Có tiền, đúng là tát thẳng vào mặt nàng ta!
Sắc mặt Quân Uyển Nhi lúc xanh lúc đen, nghiến răng ken két.
Thấy Quân Cửu đưa vàng cho quản sự rồi xoay người định đi vào, Quân Uyển Nhi không nhịn được nữa, liền lên tiếng: “Đứng lại! Quản sự, ngươi nên nhìn cho kỹ đi, đừng có nhận phải vàng giả, để kẻ khác lừa mất.”
Nghe vậy, Quân Cửu quay đầu lại. Nàng cong môi cười lạnh, đầy vẻ giễu cợt nhìn Quân Uyển Nhi.
Quản sự có chút chần chừ, nhưng vẫn cầm thỏi vàng lên cắn thử ngay trước mặt mọi người. “Là vàng thật!”
Quân Cửu nhìn Quân Uyển Nhi bằng ánh mắt đầy thương hại. “Ngươi nghèo đến phát sợ rồi sao? Đến cả vàng thật hay giả cũng không phân biệt nổi. Thật đáng thương. Bổn tiểu thư thưởng cho ngươi một thỏi vàng.”
Bốp!
Một thỏi vàng lập tức ném thẳng vào mặt Quân Uyển Nhi.
Thỏi vàng nặng trịch đập trúng khiến Quân Uyển Nhi kêu lên một tiếng đau đớn. Nàng ta ôm mặt, hốc mắt đỏ hoe. Đến khi ngẩng đầu lên, trước mắt đã chẳng còn bóng dáng Quân Cửu đâu nữa. Quân Uyển Nhi tức đến dậm chân.
Lại bắt gặp ánh mắt hồ nghi của Quân Lôi. “Uyển tiểu thư không nhận ra vàng sao?”
“...”
Quân Uyển Nhi tức đến mức muốn chửi ầm lên. Con nha đầu khốn kiếp kia rõ ràng là cố ý!
Không ngờ muốn nhục nhã người khác không thành, ngược lại còn bị tát cho ê chề.
Gương mặt xinh đẹp của Quân Uyển Nhi méo mó một hồi, rồi nàng ta miễn cưỡng kéo khóe môi, nặn ra một nụ cười: “Đại nhân Quân Lôi, chúng ta vẫn nên vào hội chọn đá trước thì hơn. Chỉ là một con nha đầu đê tiện thôi, chẳng đáng bận lòng.”
“Ừm.” Quân Lôi vẫn giữ nguyên bộ dáng tự cao tự đại, cùng Quân Uyển Nhi bước vào hội chọn đá.
Chỉ còn lại quản sự cùng đám thị vệ tranh giành thỏi vàng trên mặt đất. Cuối cùng, quản sự vẫn ỷ vào thân phận mà nuốt trọn thỏi vàng ấy vào túi riêng.
Lại nói, Quân Cửu vừa quay người bước vào hội chọn đá, Tiểu Ngũ đã nằm ngửa trong lòng nàng, cười đến lộ cả bụng. “Chủ nhân làm đẹp lắm! Chỉ tiếc là không được đứng lại ngắm thêm một lúc sắc mặt của ả đàn bà xấu xa kia.”
Quân Cửu vuốt vuốt bộ lông của Tiểu Ngũ. “Ngươi có biết ả là ai không?”
Tiểu Ngũ tò mò hỏi: “Chủ nhân, ả là ai?”
“Quân Uyển Nhi.”
“Cái gì!” Tiểu Ngũ trợn tròn đôi mắt mèo, cả người lại xù lông lần nữa. “Lại là ả! Chủ nhân, Quân Uyển Nhi này đúng là độc địa thật.”
Quân Cửu khẽ gật đầu. Quân Uyển Nhi còn chưa nhận ra nàng mà đã đối xử với người ngoài bằng thái độ như thế. Vậy nếu ả nhận ra nàng rồi, sẽ có phản ứng ra sao nữa đây?
Nghĩ tới cảnh mình vừa ném thẳng một thỏi vàng lên mặt Quân Uyển Nhi, Quân Cửu lại bắt đầu mong chờ lúc ả nhận ra nàng. Đến khi đó, vẻ mặt của ả chắc chắn sẽ vô cùng đặc sắc!
Ôm Tiểu Ngũ trong lòng, Quân Cửu ngẩng đầu nhìn quanh. “Được rồi, trước cứ tham gia hội chọn đá đã.”
Nàng đưa mắt nhìn bốn phía...
Đình viện nguy nga tráng lệ, khắp nơi đều bày biện kỳ thạch quái sơn. Người tới kẻ lui đều mặc y phục lộng lẫy, thân phận không hề tầm thường. Thỉnh thoảng lại có người dừng chân trước một khối đá, thấp giọng phẩm bình, bàn tán không ngớt.