Chuyển ngữ: L’espoir
*
Cũng không biết đây rốt cuộc là chuyện tốt hay chuyện xấu.
Nhưng đứa trẻ lớn rồi, cuối cùng cũng có suy nghĩ của riêng mình, có con đường mình muốn đi. Người làm sư phụ như ông…
Cũng chỉ có thể đưa ra vài lời nhắc nhở khi nó gặp phải vướng mắc mà thôi.
Ngăn cản gì đó…
Cũng đâu có cản được, đúng không?
Khương Thu Thu ăn tối xong, dọn dẹp một chút rồi đi đến phòng học.
“Chà, xem ai đến này?” Một giọng nói chua ngoa, cay nghiệt vang lên từ một bên.
Khương Thu Thu nhìn sang, là vị tiểu sư huynh ban ngày đã cướp quẻ xăm của cô.
Khương Thu Thu không muốn nói chuyện với anh ta, cô mím môi, đi về phía góc khuất mà cô thường thích ngồi.
“Không thèm để ý đến tao à?” Tiểu đạo sĩ cười lạnh một tiếng, bước đến trước mặt Khương Thu Thu: “Không để ý đến tao thì có thể thay đổi được sự thật là mày đã phá hỏng tượng thần của Tổ Sư Gia sao? Khương Cầu Cầu! Mày cũng giỏi lắm!”
Khương Thu Thu không nói gì, cụp mắt xuống, yên lặng ngồi đó.
“Tao đang nói chuyện với mày đấy!” Bàn tay của tiểu đạo sĩ đập mạnh xuống bàn: “Không biết người khác hỏi thì phải trả lời à? Mày có chút phép lịch sự nào không thế? Hay là mày bị câm rồi?”
Khương Thu Thu đã quen sống trong thế giới của riêng mình, phớt lờ việc người khác gây khó dễ cho mình.
Chỉ là hôm nay, không biết vì lý do, cô đột nhiên không muốn nhịn nữa.
“Bất kể tôi có lịch sự hay không, cũng không thay đổi được sự thật là anh rất bất lịch sự.” Khương Thu Thu nhìn tiểu đạo sĩ trước mặt, gằn từng chữ một: “Tôi thừa nhận, tượng thần của Tổ Sư Gia là do tôi mà bị hỏng, nhưng sư phụ còn chưa nói gì, cần đến lượt anh ở đây thay trời hành đạo sao?”
“Hơ, mày còn dám lên mặt nữa hả?” Sắc mặt tiểu đạo sĩ lại trầm xuống, giơ tay định đánh Khương Thu Thu.
Khương Thu Thu nhìn thấu ý đồ của anh ta, lập tức lùi lại hai bước, né tránh đòn tấn công của đối phương.
“Khương Cầu Cầu! Cái con mén thối này, mày lại còn dám né!” Tiểu đạo sĩ gầm lên một tiếng, lại quay sang đám người đang xem náo nhiệt bên cạnh, bực tức nói: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau lên đây với tao đi! Tao không tin đông người thế này mà không dạy dỗ được một mình nó!”
Nếu là trước đây, Khương Thu Thu sẽ âm thầm nhẫn nhịn.
Dù sao cô cũng là một đứa trẻ không ai yêu thương, đã quen với việc bị người ta ức hiếp rồi.
Nhưng hôm nay thì khác…
Cô đã có một nhóm người yêu thích mình.
Có người thích cô, vậy thì cô phải nỗ lực vì những người thích mình.
Nỗ lực để bản thân càng xứng đáng với sự yêu mến của họ hơn!
Sẽ chẳng ai thích một cái “bánh bao mềm” mặc người ta nắn bóp, bắt nạt, cho nên cô không thể tiếp tục như vậy nữa.
Thế là…
Khương Thu Thu co cẳng bỏ chạy ra ngoài.
Đánh nhau trong đạo quán là phải chịu phạt, nên cô sẽ không động thủ với bọn họ.
Đánh không lại, cô trốn đi không được sao?
Chỉ là mới chạy được vài bước, Khương Thu Thu đã đâm sầm vào một người.
Ngẩng đầu lên nhìn, là khuôn mặt nghiêm nghị của sư bá.
Trước mặt là vị sư bá nghiêm khắc, không chút nể nang với cô, sau lưng là một đám đồng môn sư huynh sư đệ đang đuổi theo đòi đánh cô…
Trước có sói, sau có hổ…
Khương Thu Thu xoa xoa sống mũi bị đụng đau, hốc mắt cô lập tức đỏ hoe.
“Không ngoan ngoãn đợi vào học, ồn ào ầm ĩ cái gì?” Sư bá của Khương Thu Thu - Tô Trường Mi, không vui lớn tiếng quát đám người.
Sau đó ánh mắt ông lại rơi xuống Khương Thu Thu đang đứng trước mặt: “Còn con nữa, chạy cái gì mà chạy? Chỗ này là chỗ để các con đùa nghịch sao?”
“Sư bá ơi…” Khương Thu Thu cúi gằm mặt, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt sắp trào ra: “Bọn họ cứ ép con phải chơi cùng, con không muốn chơi nên né đi cũng không được sao hả sư bá?”
Biểu cảm của Tô Trường Mi có vài phần bất ngờ.