Chuyển ngữ: L’espoir
*
Con mén này…
Là đang mách ông sao?
Hiếm thấy nha.
Khương Thu Thu có tính tình cô độc, không thích giao tiếp với người khác, tự nhiên sẽ vô hình trung khiến bản thân phải chịu không ít ấm ức.
Tô Trường Mi ít nhiều cũng hiểu rõ điều này, nhưng Khương Thu Thu không có ý định thay đổi bản thân, người ngoài muốn giúp con bé thì cũng chỉ là trị ngọn chứ không trị gốc.
Chỉ khi tự mình đứng lên, mới có thể thay đổi được hiện trạng.
“Khương Cầu Cầu! Mày đang nói bậy bạ gì trước mặt sư bá thế?” Tên tiểu đạo sĩ cầm đầu cũng không ngờ Khương Thu Thu lại đột nhiên mách lẻo, sắc mặt thoắt cái biến đổi, sau đó anh ta lớn tiếng trách mắng: “Rõ ràng là mày đòi chơi cùng bọn tao, sao mày có thể nói dối trước mặt sư bá chứ? Nói dối không phải là hành vi của một đứa trẻ ngoan đâu, thảo nào cha mẹ ruột của mày không cần mày nữa, hóa ra là vì đã sớm nhìn thấu bản chất hay nói dối của mày rồi!”
Những kẻ ức hiếp Khương Thu Thu luôn thích buông những lời cay độc xát muối vào vết thương của cô.
Từ nhỏ bọn chúng đã như vậy.
Chúng không ngừng chèn ép, bắt nạt Khương Thu Thu.
Đến mức khi thấy Khương Thu Thu phản kháng, sẽ gào lên theo bản năng.
Những lời nói mang tính bản năng, phát ra từ tận đáy lòng đó…
Không chịu sự kiểm soát, cứ thế mà thốt ra.
Khương Thu Thu còn chưa kịp mở miệng phản bác, sắc mặt Tô Trường Mi đã thay đổi, trong mắt ông lóe lên một tia giận dữ: “Bình thường các con đối xử với Thu Thu như thế này sao?”
Ban đầu ông chứ cho rằng Khương Thu Thu có tính tình cô độc là vì có thiên phú trong việc học tập, do đó bị người ta ghen ghét, rồi cô lập, dùng bạo lực lạnh với con bé, đến mức khiến con bé hình thành cái tính cách lầm lì không thích giao tiếp với ai.
Cho nên ông mới giận con bé không biết cố gắng.
Rõ ràng là một thiên tài, rõ ràng con bé nên sống một cách tiêu sái phóng khoáng mới đúng…
Sao lại có thể mang cái tính cách mềm yếu như bánh bao thế này chứ?
Hóa ra…
Lại là như vậy!
“Sư… Sư bá…” Tên tiểu đạo sĩ cầm đầu nhận ra mình đã lỡ lời, nhất thời hoảng hốt: “Bọn… Bọn con không phải… Bọn con chỉ là đùa với Khương Thu Thu một chút thôi, thật… Thật sự không có ý gì khác đâu sư bá…”
“Hừ!” Tô Trường Mi không phải kẻ ngốc nên đương nhiên ông sẽ không tin lời của tiểu đạo sĩ: “Thân là sư trưởng của các con, dạy dỗ các con nhân nghĩa lễ trí tín là trách nhiệm của ta, kết quả… Sau lưng bọn ta, các con lại bắt nạt một cô bé như thế này sao?”
Tô Trường Mi tức giận vô cùng, trực tiếp gửi tin nhắn cho mấy lão già trong đạo quán, bảo bọn họ qua đây mở một cuộc họp.
Tống Trường Thanh vừa nghe chuyện Khương Thu Thu bị bắt nạt, ông lập tức nổi trận lôi đình.
Ông đập mạnh tay xuống bàn, giận dữ quát: “Đứa nào đứa nấy giả vờ ngoan ngoãn trước mặt ta, kết quả sau lưng lại ức hiếp đệ tử chân truyền của ta như thế này đúng không?”
Thảo nào cái con mén thối đó một lòng một dạ muốn đi tìm cha mẹ ruột của mình.
Ngày nào cũng bị một đám ranh con này bắt nạt, sao nó có thể không có suy nghĩ đó cho được?
Tống Trường Thanh càng nghĩ càng thấy tức.
“Ở đạo quán của bọn ta, không biết đoàn kết hữu ái, không biết yêu thương tiểu sư muội của mình, lại còn luôn bắt nạt con bé…” Tống Trường Thanh lại cười khẩy một tiếng: “Miếu của bọn ta nhỏ, không chứa nổi những vị đại phật như các con nữa, ngày mai các con xuống núi hết đi.”
“Sư phụ! Sư phụ bọn con sai rồi!” Một trong số các tiểu đạo sĩ lập tức quỳ xuống: “Sư phụ người đừng đuổi bọn con đi!”
“Sư phụ, bọn con từ nhỏ đã lớn lên trong đạo quán, đã sớm coi nơi này là nhà của mình rồi, rời khỏi đây, bọn con còn biết đi đâu? Sư phụ người không thể đuổi bọn con đi được.”
“Con cũng là trẻ mồ côi, nếu rời khỏi đạo quán, con sẽ không có nơi nào để đi…”