Streamer Huyền Học Vạn Người Mê, Các Đại Gia Tranh Nhau Làm Top 1

Chương 34: Duyên thân quyến mỏng manh

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: L’espoir

*

Mặc dù những thứ cô học không giống với người khác, nhưng những khóa học đó thì không thể thiếu một buổi nào.

Mèo N: [Giờ học tối? Học cái gì thế? Có thể cho bọn tôi xem ké được không?]

Cứ Nhìn Tôi Là Thế Nào: [Tôi cũng muốn xem ké, được không?]

Ánh mắt Khương Thu Thu khẽ chớp: “Thôi bỏ đi, tiết học tối nay là do sư bá dạy. Sư bá rất nghiêm khắc, sư bá không cho phép chúng tôi làm việc riêng trong giờ học đâu.”

Mọi người đều tỏ ý thấu hiểu.

Tôi Có Rượu Bạn Có Câu Chuyện Không: [Vậy sau này mỗi ngày em livestream đều vào khung giờ giống hôm nay sao?]

Khương Thu Thu lắc đầu: “Không đâu, vì thời gian lên lớp của chúng tôi đôi khi phải phụ thuộc vào lịch trình của các sư bá, sư thúc, nên thời gian tôi livestream cũng không cố định. Nhưng tôi sẽ cố gắng ngày nào cũng live, nếu không live tôi sẽ thông báo trước cho mọi người.”

Nước Chảy Mây Trôi: [Vậy em lập một group fan đi, có tin tức gì thì thông báo trong group, bọn tôi cũng không sợ không tìm thấy em nữa.]

“Ồ, được.” Khương Thu Thu lập tức tìm chỗ tạo nhóm, sau đó lập một group fan.

Vừa lập xong nhóm, đã có một tràng dài thông báo xin gia nhập.

Khương Thu Thu đồng ý tất cả xong xuôi, rồi tắt livestream.

Sau khi xuống live, nhìn thấy thu nhập ngày đầu tiên của mình, Khương Thu Thu cũng phải giật mình.

Thế này…

Thế này cũng nhiều quá rồi đấy?

Khương Thu Thu cứ thế lâng lâng ngơ ngác đi đến nhà ăn.

“Đi đường cũng không thèm nhìn, con sợ mình không ngã chết được đúng không?” Lão đạo sĩ Tống Trường Thanh thấy Khương Thu Thu hồn xiêu phách lạc, cũng có chút xót xa, không nhịn được khuyên nhủ: “Tượng thần của Tổ Sư Gia hỏng thì cũng hỏng rồi, chúng ta xây lại là được, con không cần phải tự dằn vặt mình như vậy. Dù nói thế nào đi nữa…”

“Sư phụ, con biết người muốn tốt cho con, nhưng mà…” Khương Thu Thu hoàn hồn, nghe ra ý của sư phụ nhà mình, cô vội vàng ngắt lời ông: “Con có thể dựa vào bản lĩnh của mình để đắp lại tượng thần cho Tổ Sư Gia, cũng hy vọng sư phụ người nói được làm được.”

Tống Trường Thanh thở dài một hơi: “Cái đứa trẻ ngốc này, có những chuyện không nhất thiết phải biết rõ ngọn ngành. Con tưởng tìm được cha mẹ ruột, đối với con là chuyện tốt đẹp gì sao?”

“Bất kể có phải chuyện tốt hay không, chỉ có đối mặt rồi mới biết được.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Khương Thu Thu đầy vẻ cố chấp: “Đây là kiếp nạn của con, nên con bắt buộc phải đối mặt. Ngày thường sư phụ rất rộng lượng, sao đến chuyện này của con, người lại nghĩ không thông thế?”

Tống Trường Thanh tức giận đến mức râu tóc dựng ngược: “Ta mà là nghĩ không thông sao? Ta là đang lo lắng cho con! Nếu con không phải là đồ đệ do ta nuôi lớn, ta mặc kệ con đi tìm đường chết đấy!”

Cái đứa đồ nhi này, lúc Tống Trường Thanh nhặt về, đã biết duyên thân quyến của nó rất mỏng manh.

Đây là số mệnh đã định, không thể thay đổi.

Cho dù có tìm lại được người thân, thì khoảng trống 18 năm qua, phải làm sao để bù đắp?

“Sư phụ.” Khương Thu Thu nghiêm mặt lại, sự cố chấp trên khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn chưa tan đi: “Con là người tu đạo, có những chuyện không nhìn thấu được, thì càng phải đi khám phá cho bằng được.”

Không bước vào hồng trần, làm sao cô có thể thấu hiểu hồng trần?

Không tìm lại duyên thân quyến, làm sao cảm ngộ được mối quan hệ ruột thịt cắt không đứt, gỡ càng rối?

Không suy, không nghĩ, không niệm, không cảm ngộ…

Thì làm sao cô có thể thoát ra khỏi những khuôn khổ của phàm trần tục thế, bước đi trên con đường đạo của riêng mình?

“Chuyện ta đã hứa với con sẽ không thay đổi.” Tống Trường Thanh không thể phản bác lại lời của Khương Thu Thu, cuối cùng chỉ đành nói: “Vậy cứ làm theo giao ước của chúng ta đi.”

“Cảm ơn sư phụ.”

Nhìn bóng lưng của Khương Thu Thu, Tống Trường Thanh không ngừng lắc đầu.

Đứa đồ nhi này của ông…

Chỗ nào cũng tốt, chỉ là quá mức bướng bỉnh.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương