Chuyển ngữ: L’espoir
*
Ngay lúc A Minh định ngắt kết nối, Khương Thu Thu đã ngăn gã lại: “Đợi một chút.”
“Hửm?” A Minh vốn đã không vui, nghe vậy lại càng thêm mất kiên nhẫn: “Thu Thu, cô còn chuyện gì nữa sao?”
“Tôi cũng không thể nhận không số tiền thuốc men này được.” Khương Thu Thu nhìn về phía A Minh: “Đã là tiền thuốc men thay mặt A Minh đưa cho tôi, vậy tôi sẽ tặng A Minh một quẻ.”
Cách dùng từ của Khương Thu Thu hơi kỳ lạ, nhưng trong chốc lát mọi người cũng không chú ý tới.
Chỉ có A Minh là bị Khương Thu Thu nói cho ngơ ngác: “Ý cô là sao?”
“Tôi là một streamer xem bói.” Khương Thu Thu giới thiệu đơn giản về bản thân: “PK thua thì chịu phạt, đó là việc tôi nên làm. Nhưng các bạn đã thay mặt A Minh đưa tiền thuốc men cho tôi, tôi không thể nhận không được, nên cứ coi đây là tiền quẻ của A Minh đi.”
A Minh muốn từ chối, lời còn chưa ra khỏi miệng, đã nhìn thấy dòng chữ fan nữ đại gia của gã nhắn.
A Minh Minh Minh: [Để cô ta xem.]
A Minh Minh Minh: [Tôi muốn xem thử cô ta có thật sự biết xem bói hay không.]
“Các chị gái, thế này không hay lắm đâu nhỉ?” Ánh mắt A Minh hoảng loạn vài phần: “Công khai xem bói, nói mấy thứ không đâu, lỡ bị nền tảng khóa kênh thì sao?”
A Minh Chính Là Cún Con: [Lời là do bên kia nói, dù có khóa thì cũng là khóa cô ta, cậu cứ bỏ bụng làm dạ đi.]
A Minh hít sâu một hơi, sau đó nặn ra một nụ cười méo mó với Khương Thu Thu: “Thu Thu, các chị gái nhà tôi muốn xem cô bói có chuẩn không, vậy cô cứ xem cho tôi đi.”
Khương Thu Thu gật đầu, theo thông lệ hỏi: “Có tiện nói cho tôi biết sinh thần bát tự của anh không?”
A Minh nhanh chóng đọc ra một dãy số.
Khương Thu Thu bấm đốt ngón tay tính toán, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức nhăn lại: “Anh không tin tôi sao?”
“Sao cô lại nói vậy?” Vẻ mặt của A Minh đầy nghi hoặc.
“Nếu anh tin tôi, tại sao lại đưa cho tôi sinh thần bát tự của người khác?” Khương Thu Thu nói với vẻ mặt không vui.
“Tôi… Tôi đưa sinh thần bát tự của người khác cho cô lúc nào? Đây rõ ràng là sinh thần bát tự của chính tôi mà.” A Minh bắt đầu mất kiên nhẫn, biểu cảm trên mặt cuối cùng cũng không duy trì nổi nữa: “Không phải cô học nghệ không tinh, cố tình nói tôi có vấn đề đấy chứ? Tôi còn chưa vạch trần cô, sao cô lại hắt nước bẩn vào tôi?”
“Tại sao tôi phải hắt nước bẩn vào anh?” Khương Thu Thu suýt chút nữa thì bật cười vì tức: “Bởi vì anh đang mang một khuôn mặt không thuộc về mình sao?”
“Cô đừng có ở đó mà câu kéo sự chú ý nữa, thừa nhận mình là một tên Thần Côn lừa bịp khó đến thế sao?” Ánh mắt A Minh cũng dần trở nên âm trầm, hoàn toàn khác hẳn với dáng vẻ thân thiện tỏ ra trước đó.
“Rốt cuộc là tôi lừa đảo câu kéo sự chú ý, hay là anh bị nói trúng tim đen rồi?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Khương Thu Thu trở nên nghiêm túc: “Đánh cắp cuộc đời của người khác, những lúc nửa đêm tỉnh mộng, anh chưa từng sợ hãi hay hối hận sao?”
“Cái gì mà đánh cắp cuộc đời người khác? Cái gì mà sợ hãi hối hận? Rốt cuộc cô đang nói hươu nói vượn cái gì vậy?” A Minh tức giận tột độ, lớn tiếng tố cáo: “Fan trong phòng livestream của tôi đều biết sinh nhật tôi là khi nào, cô nói sinh thần bát tự không phải của tôi, cô có bằng chứng gì không?”
“Sinh thần bát tự là của A Minh…” Khương Thu Thu nhìn chằm chằm vào mặt A Minh, gằn từng chữ một: “Nhưng không phải của anh.”
Mèo N: [Ý gì đây?]
Nước Chảy Mây Trôi: [Không phải chứ, câu này của streamer làm tôi nổi hết cả da gà trong nháy mắt. Vốn dĩ đang là một buổi kết nối bình thường, bây giờ… Lại phát triển theo hướng kinh dị giật gân rồi?]
Cứ Nhìn Tôi Thì Sao Nào: [Sinh thần bát tự là của A Minh, nhưng không phải của người trước mặt này, vậy ý của streamer là, người đối diện này không phải A Minh? Nghĩ kỹ thấy sợ cực kỳ nha!]