Chuyển ngữ: L’espoir
*
[…]
“Rốt cuộc cô có ý gì?” Cả khuôn mặt A Minh đỏ bừng lên, trong mắt toàn là ánh hung hăng: “Giả thần giả quỷ cũng phải có giới hạn thôi, là của A Minh chứ không phải của tôi, sao hả? Tôi không phải A Minh chắc?”
“Ừm.” Khương Thu Thu gật đầu, công nhận lời gã: “Đúng vậy, anh không phải A Minh.”
Trong phút chốc, tất cả mọi người đều ồ lên kinh ngạc.
“Cô đang nói bậy nói bạ cái gì vậy? Tung tin đồn nhảm là phải ngồi tù đấy, cô có tin tôi report cô không?” Trong mắt A Minh như phun lửa, cả người tức giận đến tột đỉnh.
“A Minh đã chết từ hai năm trước rồi.” Giọng Khương Thu Thu tuy không lớn, nhưng từng câu từng chữ đều rõ ràng, mạnh mẽ: “Còn anh của hai năm trước cũng bị hủy hoại dung nhan, trải qua một thời gian hồi phục, anh đã biến thành A Minh. Có cần tôi phải nói rõ hơn nữa không?”
Ngay từ lúc nhìn thấy khuôn mặt của A Minh, Khương Thu Thu đã nhìn ra sự khác thường từ tướng mạo của gã.
Cho nên cô mới cảm thấy gượng gạo.
Vốn dĩ đối phương không yêu cầu cô xem bói, cô không nên mạo muội ra tay.
Nhưng ai bảo số tiền thuốc men kia là thay mặt A Minh đưa chứ?
Đã nhận tiền, cô đương nhiên phải giải quyết trọn vẹn nhân quả với A Minh thật sự.
“Cô câm miệng!” A Minh tức giận đến mức không che giấu nổi tính khí của mình, gầm lên với Khương Thu Thu: “Cô còn ngậm máu phun người ở đó nữa, tôi sẽ báo cảnh sát!”
“Được thôi!” Khương Thu Thu quả quyết đồng ý: “Vừa hay để cảnh sát đi điều tra nguyên nhân cái chết của A Minh một chút, hoặc là để cảnh sát điều tra kỹ càng thân phận thật sự của anh!”
“Khuôn mặt có thể làm giả, nhưng máu và ADN của con người, anh không làm giả được đâu nhỉ?” Nói xong câu này, ánh mắt Khương Thu Thu lại nhìn về phía ống kính: “Đối với kẻ giết người, chúng ta vẫn không nên dung túng. Có người hảo tâm nào giúp đỡ gọi điện thoại báo cảnh sát không?”
Nước Chảy Mây Trôi: [Đã báo.]
Buồn Bã Mất Mát: [Streamer thật sự biết xem bói à? Bói chuẩn lắm sao?]
Luôn Có Một Ảo Giác: [Streamer, cô nói rõ xem nào, A Minh hiện tại thật sự không phải A Minh sao?]
Khương Thu Thu không nhìn nội dung khu bình luận, ánh mắt vẫn rơi trên người A Minh đối diện, kẻ lúc này thần sắc đã hoảng loạn rõ rệt.
“Bây giờ anh tuyệt đối đừng có vội vàng ngắt kết nối đấy nhé.” Khương Thu Thu nhìn thấu ý đồ của A Minh, vội vàng lên tiếng: “Bây giờ anh ngắt kết nối hoặc tắt livestream, chỉ mang lại cho người ta cảm giác lạy ông tôi ở bụi này thôi. Anh tắt livestream tức là có tật giật mình, cho nên vì sự trong sạch của anh, vì để chứng minh với công chúng tôi là một Thần Côn nói hươu nói vượn, chúng ta hãy cùng nhau yên lặng chờ cảnh sát đến đi.”
Hiếm khi Khương Thu Thu nói một hơi nhiều lời như vậy.
Bởi vì cô biết, nếu bây giờ ngắt kết nối, tên sát nhân đối diện rất có thể sẽ trốn thoát.
Cho nên…
Cô tuyệt đối phải giữ chân gã lại.
A Minh bị ép vào thế bí, đi cũng không được, ở lại cũng không xong.
Luôn Có Một Ảo Giác: [Hai năm trước, mặt của A Minh quả thực có bị thương, phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian dài mới hồi phục.]
Mèo N: [Hình như tôi cũng nhớ có chuyện này, nhưng tôi không biết streamer đó là A Minh. Hình như nghe nói fan của A Minh rất xót xa cho cậu ta, tặng cho cậu ta không ít quà, lúc bị thương còn kiếm được nhiều hơn bình thường rất nhiều. Fan của cậu ta lúc đó thật sự rất thương xót cậu ta.]
Nước Chảy Mây Trôi: [Cho nên lúc đó căn bản không phải là mặt gã bị thương, mà là gã đã hại chết A Minh thật, sau đó phẫu thuật thẩm mỹ để thay thế cậu ta?]
Tôi Có Rượu Bạn Có Câu Chuyện Không: [Bọn họ suy luận như vậy, là thật sao?]
“Sinh thần bát tự hiển thị, bản nhân đã khuất.” Khương Thu Thu trả lời bằng thần sắc ngưng trọng: “Còn người đối diện này, kết cấu da thịt trên mặt rõ ràng không giống với kết cấu của người bình thường, nhìn là biết không phải da mặt mẹ đẻ. Ban đầu tôi còn tưởng gã có thể vì muốn đẹp hơn nên mới phẫu thuật thẩm mỹ, nhưng nhờ có sinh thần bát tự, tôi mới biết gã đã trực tiếp đổi mặt. Một khuôn mặt hoàn toàn không phù hợp với cấu trúc xương mặt của mình bị ép gắn lên mặt, cho nên mới khiến người ta nhìn vào thấy vô cùng kỳ dị.”