Chuyển ngữ: L’espoir
*
Chàng Trẻ Cưỡi Ngựa Trúc Tới: [Cũng đúng, làm streamer thì vẫn phải có vài người bạn, vẫn là Tửu Thần cưng chiều, suy nghĩ thấu đáo.]
Khương Thu Thu đọc lời của Tần Dư Bạch, trong lòng có chút rung động.
Cảm giác được người khác quan tâm thật tốt.
Nhưng mà…
Đôi môi Khương Thu Thu mấp máy, cô muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại nuốt ngược vào trong.
Khi điểm số hai bên gần bằng nhau, sắp kết thúc, bên A Minh đột nhiên đánh úp.
Khương Thu Thu thua.
“PK kết thúc rồi.” Ánh mắt A Minh chằm chằm nhìn Khương Thu Thu, nụ cười của gã đột nhiên trở nên bóng nhẫy, hiện lên trên khuôn mặt gã tạo thành một cảm giác vặn vẹo cực kỳ lạc lõng: “Tôi cũng không nghĩ ra hình phạt gì, cô cứ trườn như giòi đi.”
(*Chú thích: Trườn như giòi: Một hình phạt hoặc điệu nhảy uốn éo trên sàn, thường mang tính chất gợi cảm hoặc làm bẽ mặt trên livestream)
Khương Thu Thu: “???”
Cô vừa nghe thấy cái gì đấy?
Trườn như dòi?
Cô thật sự không nghe nhầm chứ?
Đôi mắt vốn đã to tròn của Khương Thu Thu trong nháy mắt trợn trừng tròn xoe.
Tôi Có Rượu Bạn Có Câu Chuyện Không: [Không cần làm, tôi đi chuộc thân.]
Nước Chảy Mây Trôi: [Mới nãy tôi còn thấy A Minh này trông cũng được, ai ngờ quay ngoắt một cái lại chơi lớn thế.]
Mèo N: [Trườn như dòi… Cũng chịu khó nghĩ ra được đấy.]
“Chuộc thân?” Khương Thu Thu thấy lời của Tần Dư Bạch, lập tức ngăn cản anh: “Chuộc thân gì chứ? Có chơi có chịu, anh không được đi chuộc thân, tôi chịu phạt cho!”
Tuy Khương Thu Thu không biết yêu cầu cụ thể của việc chuộc thân là gì, nhưng cô không ngốc…
Tự nhiên có thể hiểu được, đây là một phương thức để streamer được miễn hình phạt.
Chỉ cần nghe đến chữ “chuộc” thôi, là biết chắc chắn phải tốn không ít tiền rồi.
Cho nên…
Cô không thèm để đối phương được hời.
Tôi Có Rượu Bạn Có Câu Chuyện Không: [Hình phạt trườn như giòi này, không hợp với em.]
Tôi Có Rượu Bạn Có Câu Chuyện Không: [Ngoan, nghe lời tôi.]
Khương Thu Thu từ trong xương tủy đã không phải là một đứa trẻ quá mức ngoan ngoãn nghe lời, nếu không cô cũng sẽ không luôn tìm cách đi tìm cha mẹ ruột, thế nên cô kiên định lắc đầu: “Không ngoan, không nghe lời, tôi muốn thực hiện hình phạt này.”
Tôi Có Rượu Bạn Có Câu Chuyện Không: [Được, vậy trước tiên set cho tôi quyền quản trị viên đi.]
Khương Thu Thu không biết Tần Dư Bạch muốn làm gì, nhưng vẫn cài đặt thân phận quản trị viên cho anh.
Sau khi tìm hiểu xem trườn như giòi phải làm thế nào, Khương Thu Thu bèn cởi bỏ dải lụa buộc quanh eo, khiến bộ đạo bào vốn đang tôn lên vòng eo lập tức trở nên rộng thùng thình khoác trên người.
Sau đó cô điều chỉnh lại camera, thấy bản thân đã hoàn toàn lọt vào khung hình, cô mới nằm sấp xuống, bắt chước theo dáng vẻ mình vừa tìm hiểu, bắt đầu trườn như giòi.
Bộ quần áo rộng thùng thình che khuất toàn bộ cơ thể cô, chẳng để lộ ra chút đường cong nào.
Nước Chảy Mây Trôi: [Ha ha ha, streamer đỉnh chóp!]
Mèo N: [Bên kia ngớ người ra rồi chứ gì? Thật sự tưởng streamer nhà chúng tôi dễ bắt nạt chắc?]
Người Xem Vui: [Cứ tưởng được bổ mắt cơ, kết quả chỉ có thế này thôi á?]
Tôi Có Rượu Bạn Có Câu Chuyện Không: […]
Cảnh tượng trong dự đoán không hề xuất hiện, Tần Dư Bạch cảm thấy mình hơi lo bò trắng răng, xin cái quyền quản trị viên này đúng là vô ích.
Khương Thu Thu thực hiện xong hình phạt, đứng dậy nói với A Minh: “Được rồi chứ?”
Sắc mặt A Minh không được đẹp cho lắm, gật gật đầu.
Ngay lúc Khương Thu Thu còn muốn nói gì đó, chị gái đại gia bên đối phương lại ném qua một món quà.
[A Minh Minh Minh tặng cho Là Thu Thu Không Phải Cầu Cầu một chiếc Xe Thể Thao *1200]x1
“Hả?” Khương Thu Thu sửng sốt một chút, sau đó nhỏ giọng hỏi: “Bạn… Bạn có tặng nhầm người không vậy? Sao lại tặng quà cho tôi?”
A Minh Minh Minh: [Đây là tiền thuốc men tôi thay mặt A Minh đưa cho cô.]
A Minh đưa cho cô sao.
Ánh mắt Khương Thu Thu trầm xuống, đáy mắt xẹt qua một tia suy tư.