Giản Sanh khẽ đáp một tiếng rồi chạy nhanh vào trong tòa nhà. Cô nhìn quanh một lượt, sau đó bước đến cửa sổ nơi cô quản lý ký túc xá đang ngồi, đưa thẻ sinh viên ra cho cô ấy xem.
Vì chiếc chìa khóa đó cô để quên ở nhà, hôm nay không mang đến trường.
Trận hỏa hoạn giữa trưa đã phá vỡ kế hoạch ôn bài của cô ở thư viện, và cô cũng chẳng ngờ rằng mình lại đến thăm ký túc xá miễn phí của trường vào trưa hôm nay.
“Cháu là Giản Sanh à.” Cô quản lý ký túc xá mỉm cười, mở ngăn kéo lấy ra một chùm chìa khóa rồi tháo xuống một chiếc có khắc số 302 đưa cho cô: “Chìa khóa chỉ phát một cái thôi nhé, cái này là cho cháu mượn, lát nữa xuống nhớ trả lại cho cô đấy.”
Giản Sanh trả lời rồi nhận lấy chìa khóa.
“À đúng rồi.” Cô quản lý nói: “Phòng ký túc này thường xuyên thay người ở, vì trong khối các cháu ngoài cậu Hứa Châu Thiên thì vị trí thứ hai và thứ ba hay thay đổi. Dù lần trước cháu đứng nhất nhưng trong ba phòng dành cho ba nữ sinh đứng đầu, có một phòng mãi không có ai vào ở nên trường đã chuyển thành kho chứa đồ. Giờ chỉ còn lại hai phòng đơn. Một phòng hiện do người đứng thứ hai kỳ trước, cũng là người từng đứng thứ ba kỳ trước bạn Tần Tiêu Đồng đang ở. Vậy nên phòng giao cho cháu là phòng mà người đứng thứ hai kỳ trước từng ở.”
Thứ hai...
Giản Sanh hỏi: “Là người tên Tôn Tuyết Ngưng phải không ạ?”
Cô quản lý ký túc xá đáp: “Ừ đúng rồi, là cô bé đó.”
Giản Sanh không hỏi thêm gì nữa, cầm chìa khóa rồi lên lầu.
Lúc này, tâm trạng của cô đã khác. Khi đến đây, cô từng rất háo hức muốn xem thử ký túc xá miễn phí mà trường sắp xếp trông ra sao. Nhưng giờ sự hứng thú ấy dường như đã tan biến.
Cô chỉ muốn tìm một chỗ để nghỉ chân.
Đến trước cửa phòng 302, cô dùng chìa khóa mở cửa bước vào.
Nhưng ngay khi cửa vừa mở, cô cảm thấy có thứ gì đó từ trên đầu rơi xuống, nhẹ nhàng đáp xuống sàn nhà.
Giản Sanh ngạc nhiên cúi đầu nhìn.
Là một tấm ảnh.
Lông mày cô lập tức nhíu lại.
Trong bức ảnh là ba người.
Giản Hoài Bình, Tôn Mỹ Như và Tôn Tuyết Ngưng.
Tôn Tuyết Ngưng mặc một chiếc váy yếm bằng vải bò, đứng giữa hai người kia, tay trái khoác lấy một người, tay phải khoác lấy người còn lại, nụ cười rạng rỡ trên gương mặt. Phía sau họ là khung cảnh giống như công viên giải trí Thịnh Thiên.
Giản Sanh lập tức cảm thấy toàn thân lạnh toát, máu như đông cứng lại.
“Rầm” một tiếng, cánh cửa phòng 302 bị cô đóng sầm lại. Giản Sanh lập tức quay người bước nhanh xuống lầu.
Cô quản lý ký túc xá đang húp mì tôm xì xụp thì bóng dáng quen thuộc lại bất ngờ xuất hiện trước mắt.
Cô gái có gương mặt trái xoan, làn da trắng, dáng người mảnh mai, nhan sắc nổi bật. Lúc đó, ngay lần đầu nhìn thấy Giản Sanh, cô đã nghĩ: nếu cháu gái sắp chào đời của mình mà cũng xinh đẹp được như thế thì nằm mơ cũng sẽ cười ra tiếng.
Một chiếc chìa khóa bất ngờ được đặt xuống trước cửa sổ, người đối diện nói: “Cảm ơn.” Giọng nói rất nhẹ.
“Ơ, sao cháu lại xuống rồi? Không ở nữa hả?” Cô quản lý ngạc nhiên hỏi.