Ve ve trên cây kêu inh ỏi, không khí oi bức hơn cả buổi sáng.
Giản Sanh bước ra khỏi tòa ký túc xá, cứ thế đi về phía trước mà chẳng có mục đích gì. Bất chợt cô nhìn thấy Hứa Châu Thiên vẫn chưa về phòng, đang ngồi lười biếng bên cạnh bồn hoa cách đó không xa, tay trái cầm điện thoại chăm chú nhìn.
“Hứa Châu Thiên.” Cô gọi một tiếng.
Cậu con trai ngẩng đầu lên, dường như không ngờ cô lại lên rồi xuống nhanh như vậy.
“Cậu sao còn chưa về ký túc xá?” Giản Sanh hỏi.
Chiếc áo khoác đồng phục của Hứa Châu Thiên trước đó đã bị cháy rách, cậu đã vứt bỏ. Giờ trên người chỉ còn chiếc áo thun trắng, quần đồng phục màu xanh lam, cánh tay phải quấn băng gạc, tóc đen rũ xuống trước trán.
Thực ra, cậu đang cố ý nán lại, muốn xem thử Giản Sanh sau khi lên lầu có ra ban công nhìn bóng lưng cậu không.
“Thế còn cậu? Xuống làm gì vậy?” Hứa Châu Thiên hỏi.
Giản Sanh nói: “Tớ không thích căn phòng đó.”
“Không thích?”
“Ừm.”
Hứa Châu Thiên không ngờ Giản Sanh lại là người kén chọn đến vậy: “Không thích chỗ nào?”
“Chỉ là không thích thôi.” Giản Sanh nói.
Hứa Châu Thiên xoay xoay chiếc điện thoại bọc vỏ đen trong tay, nói: “Vậy có muốn qua ký túc xá của tớ không?”
“Tớ dẫn cậu đi cửa sau, sẽ không bị cô quản lý hay người khác nhìn thấy đâu.”
Cậu vốn chỉ buột miệng nói chơi, không nghĩ cô bé ngoan như Giản Sanh sẽ thật sự đồng ý.
Giản Sanh khẽ gật đầu.
Lọn tóc đuôi ngựa của cô bị gió thổi bay nhẹ, Hứa Châu Thiên hơi ngẩn người.
Vào giờ này hầu hết học sinh nội trú đều không ở trong ký túc xá, phần lớn đang ở thư viện hoặc ngủ trưa trong phòng.
Giản Sanh đi theo Hứa Châu Thiên vòng qua cửa sau của ký túc xá nam, lên tầng hai. Hành lang vắng lặng không một bóng người, chỉ có hai người họ.
Đến trước cửa phòng, Hứa Châu Thiên bấm vài con số trên khóa mật mã, cửa mở ra.
Khi bước vào, Giản Sanh nhận ra căn phòng này từ cách bài trí đến thiết bị đều cao cấp hơn hẳn căn cô vừa vào lúc nãy. Dù lúc đó vì mải nhìn tấm ảnh nên cô không để ý nhiều, nhưng ấn tượng đầu tiên về căn phòng kia là sự đơn giản: không có ghế sofa, chỉ có một chiếc giường, một bàn học, tủ quần áo và máy tính để bàn.
Cửa cũng không phải loại khóa mật mã.
“Thấy khác hẳn phòng của cậu đúng không?” Hứa Châu Thiên nhìn ra cô đang suy nghĩ liền lên tiếng.
“Ừm.”
“Vì tớ đã gọi người đến sửa lại rồi.” Giọng của Hứa Châu Thiên lười biếng: “Dù sao thì ngoài tớ ra, cũng chẳng ai có cơ hội được ở căn phòng này.”
Cậu bất ngờ nghiêng người ghé sát vào gương mặt trắng trẻo của Giản Sanh: “À, trừ cậu.”
Giản Sanh hơi lùi lại tránh cậu rồi bước tiếp về phía trước, tiếp tục tham quan. Ánh mắt cô bị chiếc kệ mèo màu xám đặt cạnh cửa sổ thu hút.
“Cậu từng nuôi mèo ở trường hả?” Cô hỏi.
Hứa Châu Thiên đi theo sau: “Ừm…”
“Mèo ở nhà.”
“Lúc đó bà ngoại mình bị bệnh, mình từng mang nó đến trường nuôi.”
“Là mèo của bà ngoại cậu sao?” Giản Sanh hỏi.
“Cũng là của mình mà.” Hứa Châu Thiên đáp.
Giản Sanh không truy hỏi thêm về chuyện đó, chỉ lặng lẽ nhìn giá mèo không nói gì nữa.
“Muốn xem nó trông thế nào không? Trong điện thoại mình có ảnh.” Hứa Châu Thiên nói.
Giản Sanh nhẹ giọng: “Thôi, tớ phải ôn bài rồi.”
Cô tháo balô trên lưng xuống.
“Được rồi, bé ngoan.” Hứa Châu Thiên nói.
Bị gọi là “bé ngoan”, Giản Sanh sửng sốt.
Hứa Châu Thiên nói tiếp: “Muốn uống gì thì vào bếp nhỏ lấy nhé, trong tủ lạnh có nước.”
“Còn có… bếp nhỏ nữa?” Giản Sanh lúc này mới để ý bên tay phải đúng là có một gian bếp nhỏ, ngăn cách bằng cánh cửa kính mờ trượt.
“Ừm, chỗ cậu không phải cũng có sao?”
“Tớ không để ý.”
Dù nói là để Giản Sanh tự lấy, Hứa Châu Thiên vẫn đi tới mở tủ lạnh lấy ra hai chai nước.
Một chai cola, một chai nước dâu tằm.
Giản Sanh không ngờ ở đây lại có nước dâu tằm, cô đưa tay nhận lấy: “Cảm ơn.”
“Hôm đó hái dâu tằm với cậu xong, đi về thấy có bán ở tiệm tạp hóa, mình mua hai chai mang về.”
Hứa Châu Thiên nhường bàn học cho Giản Sanh, còn cậu thì tựa vào đầu giường, chậm rãi xem quyển sổ tổng hợp lỗi sai của cô.
Dù đây là ký túc xá nhưng trong phòng ngoài vài cuốn giáo trình và sách tham khảo thì chẳng có tài liệu ôn toán nào khác. Trên bàn chỉ có một bộ đề thi, đều là những đề Hứa Châu Thiên đã làm xong.
Sách toán cũng không còn nhiều giá trị ôn tập, trừ khi là quên công thức.
Thấy Giản Sanh có tập lỗi sai, Hứa Châu Thiên nói muốn xem, cô liền đưa cho cậu.