Xử lý xong vết thương, hai người cũng không nán lại phòng y tế lâu, cùng nhau đi ra ngoài.
Buổi sáng vừa có mưa, mặt trời bị mây che gần hết. Cây bạch dương ngoài kia vẫn còn đọng những giọt nước nhỏ lấp lánh. Gió hè thổi qua, mát hơn mọi khi.
Bỗng có tiếng bụng ai đó kêu lên, chẳng rõ là của ai.
Giản Sanh hỏi Hứa Châu Thiên: “Cậu ăn cơm chưa?”
“Chưa.” Hứa Châu Thiên nói.
“Tớ cũng chưa...” Giản Sanh nói.
“Muốn ăn gì không?” Hứa Châu Thiên hỏi.
“Tớ... cậu muốn ăn gì?” Giản Sanh hỏi ngược lại.
Hứa Châu Thiên nhìn Giản Sanh: “Gì cũng được mà.”
“Miễn là được ăn cùng cậu.”
Giản Sanh mím môi một chút rồi nói: “Vậy mình đi ăn món thịt viên ở nhà ăn đi.”
Hứa Châu Thiên đáp: “Được.”
Nhưng Giản Sanh lại nhớ ra thịt viên ở nhà ăn của trường rất đắt khách, người thì đông, mà tay Hứa Châu Thiên đang bị thương nên chen lấn không tiện. Cô nói: “Thôi, hay mình ăn ở bên ngoài đi.”
“Gần trường có quán ăn nào ngon không?”
Vài phút sau, hai người đến một quán nướng gần trường Tam Trung.
Tay phải của Hứa Châu Thiên đang được băng bó, nên việc nướng thịt hoàn toàn do Giản Sanh đảm nhận.
Ngay cả nước chấm của cậu cũng do Giản Sanh pha giúp.
Trước đó, khi rời khỏi phòng y tế, bác sĩ của trường đã dặn Hứa Châu Thiên tốt nhất không để tay phải dính nước trong vòng một tuần, và hôm nay thì cố gắng đừng dùng tay phải để tránh động đến vết bỏng.
Khi Hứa Châu Thiên dùng tay trái gắp một miếng ba chỉ, Giản Sanh liền nói: “Để tớ đút cho cậu nhé?”
Hứa Châu Thiên liếc nhìn cô một cái, ban đầu định từ chối, nhưng trong lòng lại có chút xao động.
Cậu hơi nhướng đôi mày rậm lên rồi nói: “Cũng không phải là không được.”
Giản Sanh cầm lấy đôi đũa trong tay cậu, đặt miếng thịt cậu vừa chọn vào đĩa nhỏ, quét một lớp nước chấm rồi đưa đến bên miệng cậu.
Yết hầu của Hứa Châu Thiên khẽ chuyển động, cậu hé miệng đón lấy miếng thịt. Có miếng đầu tiên rồi lại đến miếng thứ hai.
Hứa Châu Thiên chưa từng thấy món nướng lại ngon đến vậy, cũng là lần đầu tiên cậu ăn thịt nướng một cách ngon lành và đầy cảm xúc như thế.
“Cảm ơn cậu vì hôm nay.” Giản Sanh lại đút thêm một miếng thịt nướng cho Hứa Châu Thiên, vừa làm vừa khẽ nói.
Nếu hôm nay Hứa Châu Thiên không kịp thời xuất hiện, thì không biết người đầu bếp kia có thoát khỏi nguy hiểm hay không, và có lẽ cô cũng chẳng thể nhanh chóng rời khỏi nhà ăn như vậy.
Hứa Châu Thiên khẽ liếm đầu đũa mà cô đưa tới, giọng nói trầm thấp mà vẫn mang chút mơ hồ: “Tớ không cần cậu phải nói cảm ơn.”
“Điều tớ muốn...”
“Cậu rõ ràng nhất mà.”
Giản Sanh lặng lẽ ăn một miếng thịt, không nói gì.
Hứa Châu Thiên nghiêng người lại gần, giọng trầm thấp: “Đừng giả vờ không biết.”
Giản Sanh gắp lên đưa đến bên miệng cậu: “Cái này chắc không chấm sốt sẽ ngon hơn.”
Giống như lúc ăn thịt, Hứa Châu Thiên cũng cắn một miếng, chậm rãi nhai nuốt trong miệng.
Bữa ăn này kéo dài khá lâu, Giản Sanh vừa ăn vừa phải chăm lo cho người bên cạnh. Hứa Châu Thiên ăn rất ngon miệng, hết đĩa này đến đĩa khác.
Khi hai người bước ra khỏi quán nướng, đã là mười hai giờ rưỡi trưa. Những vệt nước còn sót lại sau cơn mưa sáng sớm dường như đã được nắng hong khô, ánh mặt trời xuyên qua tầng mây, nhẹ nhàng rải xuống mặt đất.
“Cậu định đi đâu?” Hứa Châu Thiên hỏi.
Giản Sanh đáp: “Tớ tính đến thư viện ôn bài.”
“Vậy tớ cũng đi.” Hứa Châu Thiên nói.
Giản Sanh liếc nhìn cậu: “Nhưng cậu không mang theo gì cả.”
Lần thi trước Hứa Châu Thiên cũng như vậy, không mang cặp, không đem tài liệu ôn tập, chỉ cầm vài món đồ dùng học tập đơn giản vào phòng thi.
“Không dùng của cậu được à?” Hứa Châu Thiên nói.
Cũng được thôi, Giản Sanh mang theo không chỉ tập tổng hợp lỗi sai mà còn có cả sách hướng dẫn môn Toán. Cô gật đầu với cậu: “Được.”
Thế là hai người cùng nhau đến thư viện.
Nhưng khi đến nơi, họ đi vòng quanh hai lượt mà vẫn không tìm được chỗ trống nào.
Thư viện của trường Tam Trung tuy có tám tầng, nhưng chỉ có ba tầng được bố trí khu tự học. Là một trường trọng điểm, học sinh Tam Trung có tinh thần học tập cao hơn hẳn so với các trường khác. Vào những ngày như kỳ thi giữa kỳ, lại đến vào giờ này, thì gần như không thể tìm được chỗ ngồi nữa.
Giản Sanh chợt nhớ đến lần thi tháng trước, do cô đứng nhất nên cô giáo Trương Tú Anh đã đưa cho cô một chiếc chìa khóa phòng ký túc xá của trường Tam Trung.
Bởi vì mỗi lần thi, học sinh đạt top ba sẽ được quyền ở miễn phí trong ký túc xá của trường. Đến giờ Giản Sanh vẫn chưa từng ghé qua căn phòng đó.
“Hay mình đến ký túc xá ôn bài đi.” Giản Sanh nói với Hứa Châu Thiên.
“Ký túc xá à?”
Giản Sanh khẽ đáp một tiếng: “Lần trước tớ thi đứng nhất, cô giáo đã đưa cho tớ một chiếc chìa khóa.”
“Còn cậu thì không phải lúc nào cũng có thể ở ký túc xá sao?”
“À...” Hứa Châu Thiên có vẻ không quá muốn đến đó, bèn nói: “Hay là mình đi lớp học đi?”
“Trong kỳ thi có vào được không?” Giản Sanh hỏi lại.
“Được mà, sao lại không được.” Hứa Châu Thiên đáp.
Hai người cùng bước ra khỏi thư viện, sàn đá cẩm thạch bóng loáng sạch sẽ. Giản Sanh siết nhẹ quai đeo ba lô, nói: “Thôi mình cứ đến ký túc xá đi.”
“Ừm thì tớ muốn đến đó xem thử.”
“Vậy thì mình không thể ôn bài cùng nhau rồi.” Hứa Châu Thiên nói.
Hai người dần bước ra khỏi thư viện, xung quanh vắng lặng không một bóng người, không gian rộng rãi và yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng gió lướt qua hàng cây.
Giản Sanh nói: “Chúng ta đâu nhất thiết phải ôn bài cùng nhau.”
Cô nghĩ nếu vào lớp học, chỉ có cô và Hứa Châu Thiên, thì chắc chắn cô không thể tập trung học hành được.
Không ôn bài cùng nhau thì sao lại gọi là phũ phàng?
Giản Sanh thật sự không biết phải làm sao với cậu, ánh mắt lướt qua cánh tay phải đang băng bó của Hứa Châu Thiên, rồi nhẹ giọng nói: “So với ôn bài, tớ nghĩ cậu cần nghỉ ngơi hơn. Trưa nay ngủ một giấc thật ngon đi.”
Hứa Châu Thiên nhìn cô chằm chằm vài giây, cậu định nhượng bộ làm theo lời cô. Nhưng cậu lại không muốn dễ dàng bỏ qua như vậy, trong lòng khẽ động một ý khác: “Được rồi, tớ đồng ý về ký túc xá nghỉ ngơi.”
“Nhưng mà, cậu có thể…”
“Gì?”
“Cho tớ véo má một cái được không?”
Giản Sanh hơi ngẩn ra, im lặng không đáp.
“Chỉ một chút thôi.” Hơi thở của cậu trở nên nặng nề.
Nói xong, cậu không chờ Giản Sanh đồng ý hay từ chối, bàn tay đã nhẹ nhàng đặt lên má cô, khẽ véo một cái.
Giản Sanh khẽ run hàng mi, siết chặt quai ba lô.
Đợi đến khi cậu buông tay liền bước chân đi về phía trước.
Hứa Châu Thiên đưa Giản Sanh đến dưới tòa ký túc xá nữ.