Sóng Nhiệt

Chương 91: Bị mắng

Trước Sau

break

  Tại phòng y tế của trường.

Giản Sanh đã bôi thuốc xong, để lộ đầu gối và cẳng chân, ngồi yên lặng lắng nghe âm thanh bên cạnh.

Phía sau tấm rèm, nhân viên y tế đang xử lý vết bỏng trên tay Hứa Châu Thiên.

Cô không kìm được khẽ vén rèm nhìn sang.

Hứa Châu Thiên nghe thấy động tĩnh, nâng mắt lên, ánh nhìn chạm vào cô.

“Vết này mà đến muộn chút nữa là để lại sẹo đấy.” Giọng nhân viên y tế vang lên.

Giản Sanh cau mày.

Trong phòng còn vài người bị thương khác: hai đầu bếp và một cô phục vụ.

Một người bị bỏng ở chân, một người bị bỏng sau lưng, còn cô phục vụ thì vì quá vội chạy ra ngoài nên bị cửa cứa một đường ở eo.

Họ cũng đang được xử lý vết thương.

Người đầu bếp đang nằm sấp vẫn giữ nguyên vẻ biết ơn trên gương mặt, quay sang Giản Sanh và Hứa Châu Thiên nói: “Hai cháu thật sự rất dũng cảm.”

“Trong tình huống đó, cảm ơn hai cháu nhiều lắm!”

Hứa Châu Thiên đáp nhẹ: “Không có gì.”

Giản Sanh nói: “Không có gì đâu chú.”

“May mà mọi người đều không sao, nguy hiểm thật.” Một đầu bếp khác lên tiếng.

“Sao lại cháy được nhỉ?” Cô phục vụ hỏi.

“Không biết nữa, tôi đang nấu thì bếp gas tự nhiên phát nổ.”

“Có phải anh hút thuốc rồi vứt gần bếp không? Lạy trời, chỗ đó có dầu mà!”

“Tôi đâu có hút thuốc!”

Hai đầu bếp bắt đầu cãi nhau.

Nữ nhân viên y tế tóc dài cau mày: “Yên lặng nào.”

“Nguyên nhân vụ cháy nhà trường sẽ điều tra rõ ràng, mấy người không cần cãi nhau ở đây.”

Không khí trong phòng y tế mới yên lại.

“Xong chưa?” Hứa Châu Thiên hỏi.

Người đang xử lý vết thương cho cậu là một nam nhân viên y tế, đầu húi cua, đi đôi giày da màu nâu sẫm bóng loáng.

Tay nghề còn tỉ mỉ hơn cả nữ bác sĩ, nhưng động tác lại chậm. Hứa Châu Thiên sốt ruột hỏi.

“Gấp cái gì? Muốn để lại sẹo à?” Nam y sĩ nói.

Hứa Châu Thiên im lặng.

Một lúc sau, cuối cùng cũng xử lý xong.

Cậu đứng dậy bước đến bên giường nơi Giản Sanh đang ngồi, kéo tấm rèm ra.

Khuôn mặt trắng trẻo của Giản Sanh hiện ra, không còn bị che khuất, cùng với đôi đầu gối trầy xước.

Toàn thân cô đều trắng, cả đôi chân cũng vậy, nhỏ nhắn và mịn màng. Nhưng lúc này hai đầu gối đều bị trầy, dán thuốc mỡ màu sẫm.

Ánh mắt Hứa Châu Thiên dừng lại ở đó.

Giản Sanh nói: “Tớ không sao.”

Hứa Châu Thiên không nói.

Thấy thuốc đã gần khô, Giản Sanh định kéo ống quần xuống, thì một bàn tay với các khớp rõ ràng đưa tới.

“Không cần đâu, tớ tự làm được…”

“Tự làm được cái gì?”

“Da dẻ mỏng manh thế mà cũng xông vào cứu người?” Hứa Châu Thiên buông lời hung ác.

Giản Sanh tay dừng lại, ngơ ngác nhìn Hứa Châu Thiên giúp cô kéo một bên ống quần xuống.

Cô vội vàng tự kéo bên còn lại xuống rồi nói: “Lúc đó tớ không nghĩ gì cả.”

Hứa Châu Thiên liếc cô một cái, không nói thêm gì.




break
Trước Sau

Báo lỗi chương