Chuông báo hiệu bắt đầu kỳ thi vang lên, giám thị bắt đầu phát đề và phiếu trả lời, truyền từ người đầu bàn xuống.
Nhận được đề, cả lớp lập tức tập trung làm bài.
Hai giám thị đều là giáo viên khối 12, từ lâu đã nghe danh cô nữ sinh vượt điểm Hứa Châu Thiên trong kỳ thi tháng trước nhưng chưa từng gặp mặt. Lần này thấy cô, họ chú ý nhiều hơn.
Cô gái ấy rất xinh, khí chất điềm đạm, ngồi đúng vị trí mà Hứa Châu Thiên từng chiếm nhiều lần. Nhận đề xong, cô không vội làm bài mà lướt qua toàn bộ đề một lượt, sau đó mới quay lại trang đầu để bắt đầu.
Giám thị đứng gần quan sát, phát hiện nét chữ của cô cũng rất đẹp, mềm mại và gọn gàng.
Tốc độ làm bài còn nhanh hơn Hứa Châu Thiên ngồi phía sau một chút.
Môn Ngữ văn thi trong hai tiếng rưỡi. Kim giờ và kim phút trên đồng hồ treo tường dần chỉ đến 10 giờ 15, Giản Sanh bắt đầu viết bài văn.
Cô phác thảo dàn ý trước rồi mới viết vào ô vuông trên phiếu trả lời. Có vẻ rất trôi chảy, chẳng mấy chốc đã viết được nửa trang.
Lúc này Hứa Châu Thiên phía sau mới lấy phiếu làm văn ra, lướt đề một cách tùy tiện, không thấy cậu viết nháp hay suy nghĩ lâu liền bắt đầu viết.
Dù bắt đầu muộn nhưng nét chữ của cậu lại ngông nghênh, nguệch ngoạc, tốc độ viết nhanh, giống như tính cách của cậu, không rườm rà, đầy tự do và phóng khoáng. Không giống Giản Sanh viết từng nét ngay ngắn nhưng tốc độ của cậu đang dần đuổi kịp cô.
Đã hơn 11 giờ 5 phút, hai người ngồi đầu dãy cạnh tường đều đã viết xong bài văn.
Hứa Châu Thiên ngẩng đầu, ánh mắt rơi lên người ngồi phía trước.
Bóng lưng của Giản Sanh cũng rất dễ chịu để ngắm. Tóc cô buộc gọn thành đuôi ngựa để lộ phần gáy trắng ngần, đôi tai nhỏ xinh vắt sang hai bên hơi ửng hồng, vai thì gầy và thanh mảnh.
Cậu nhìn cô một lúc, thấy cô đang chăm chú kiểm tra bài.
Hứa Châu Thiên nhướng nhẹ mày rồi cũng lật đề thi về trang đầu.
Hai giám thị trong lớp đều quay đầu nhìn về phía cậu.
Bởi theo tính cách của “thần tiên” này, trước giờ thi môn nào xong là nộp luôn, chưa từng thấy cậu kiểm tra lại.
Vậy mà lần này họ lại thấy cậu cầm phiếu trả lời, không hề có ý định nộp sớm, mà đang kiên nhẫn rà lại từng câu hỏi trên đề.
Tôn Tuyết Ngưng đang viết bài văn thì bị dừng lại giữa chừng, cảm thấy cả câu vừa viết đều không ổn. Cô định dùng tẩy để xóa đi viết lại, vô thức ngẩng đầu nhìn về phía hai người ngồi đầu dãy.
Giản Sanh và Hứa Châu Thiên dường như đã làm xong bài, đang kiểm tra lại. Tôn Tuyết Ngưng siết chặt cây bút trong tay, lòng bắt đầu rối bời, cảm giác nôn nóng dâng lên.
Cô cũng muốn có đủ thời gian để kiểm tra bài thật kỹ.
Tôn Tuyết Ngưng khẽ nhíu mày rồi lại cúi đầu tiếp tục viết bài văn của mình.
Chuông kết thúc giờ thi vang lên, giám thị yêu cầu tất cả dừng viết.
Giản Sanh vừa kịp kiểm tra xong toàn bộ bài, cất đề thi và phiếu trả lời, rồi thu gọn dụng cụ vào túi bút.
Vì ngồi gần bục giảng, cô là người đầu tiên lên lấy lại ba lô để cất đồ.
Ra khỏi lớp, cô nghe thấy tiếng Nguyên Bào đang đập bóng xuống đất, vừa đi vừa nói chuyện với Hứa Châu Thiên: “Sao thế anh Thiên, tớ nộp bài sớm rồi mà cậu giờ mới ra.”
Giản Sanh quay đầu nhìn một cái rồi đeo ba lô bước ra ngoài.
Rời khỏi tòa nhà thi, cô không đi tìm Lý Văn Dương như mọi khi, mà một mình đến căn tin của trường Tam Trung.
Sáng nay cô đã nói với Lý Văn Dương và Phó Yên Hồng rằng trong hai ngày thi, cô muốn ở lại thư viện trường để ôn bài và nghỉ trưa nên sẽ không về nhà. Vì vậy bữa trưa sẽ ăn ở căn tin.
Lần này cô không đến khu căn tin cũ mà chọn nhà ăn số một Ích Huy, gần phòng thi hơn.
Ích Huy cũng rất đông, Giản Sanh lên tầng hai.
Cuối cùng cô chọn món mì tương đen, lấy khay thức ăn rồi ngồi xuống một chỗ bất kỳ.
Còn chưa kịp ăn, bỗng vang lên tiếng chuông báo cháy chói tai.
Lúc xếp hàng lấy đồ ăn, cô đã ngửi thấy mùi khét thoang thoảng trong không khí, giờ lập tức cảnh giác, vội đeo ba lô lên.
Một cô phục vụ ở quầy hét lớn: “Cháy rồi cháy rồi, mọi người mau chạy đi!”
Cùng lúc đó một tiếng nổ vang lên, như có thứ gì phát ra trong không khí.
Khói đen và lửa bốc lên từ khu bếp tầng hai, không khí lập tức trở nên căng thẳng, mọi người hoảng loạn chạy xuống dưới.
“Áaaa!” Một tiếng hét vang lên, Giản Sanh thấy một đầu bếp mặc áo blouse trắng lao ra từ bếp, sau lưng ông ta đang bốc cháy, cảnh tượng vừa kinh hoàng vừa đáng sợ.
Giản Sanh không kịp nghĩ nhiều, trong lúc cấp bách thấy trên tường treo một chiếc khăn tắm lớn, cô vội chạy đến giật xuống, lao tới bồn nước gần đó làm ướt khăn rồi chạy về phía người đầu bếp đang bị cháy.
Nhưng giữa đường một nam sinh hoảng loạn chạy về phía cửa đã va mạnh vào cô, khiến cô ngã xuống đất, khăn cũng văng ra ngoài.
Khuỷu tay và đầu gối đau nhói, Giản Sanh còn đang choáng váng thì bên tai vang lên tiếng gió rít, trước mắt xuất hiện một đôi giày thể thao màu đen.
Người đó nhanh chóng nhặt chiếc khăn không xa, lao về phía đầu bếp, quăng mạnh lên lưng ông. Ngọn lửa trên lưng ông được dập tắt thành công.
“Cảm… cảm ơn…” Người đầu bếp mồ hôi đầm đìa, mặt mày hoảng hốt, run rẩy nói.
Ngọn lửa từ bếp lan ra dữ dội, ông vội hét lên: “Mau chạy đi!”
Giản Sanh còn chưa kịp đứng dậy thì bất ngờ bị ai đó bế lên. Cánh tay người đó rắn chắc, vững chãi. Trước mắt lóe lên ánh lửa, Hứa Châu Thiên lập tức giơ tay che đầu cô lại.
Khi Giản Sanh mở mắt ra, thấy cánh tay Hứa Châu Thiên đang cháy, cô hoảng loạn hét lên: “Hứa Châu Thiên!”
Cậu không phản ứng gì nhiều, ôm chặt cô, lao sang bên cạnh đập mạnh tay vào tường nhanh chóng dập lửa, rồi tiếp tục bế cô chạy xuống tầng dưới.
Giản Sanh nghẹn thở một nhịp, siết chặt lấy vạt áo của cậu.
Ngọn lửa bùng lên bất ngờ và dữ dội, may mắn là chuông báo cháy vang kịp thời, mọi người được sơ tán xuống tầng dưới, lính cứu hỏa cũng nhanh chóng có mặt và dập tắt đám cháy. Ngoài hai đầu bếp và một cô phục vụ bị thương nhẹ ngoài da, không ai bị nguy hiểm đến tính mạng.
Trong số học sinh có hai người bị thương.
Hứa Châu Thiên bị bỏng nhẹ ở cánh tay, còn Giản Sanh bị trầy da ở đầu gối.