Sóng Nhiệt

Chương 89: Chào buổi sáng, hạng nhất

Trước Sau

break

  Đêm hè, ngoài cửa sổ đèn nhà sáng rực.

Giản Sanh ngồi bên cửa sổ, trước mặt là bàn gấp nhỏ. Có lẽ trời nóng nên tóc cô được buộc hết lên đỉnh đầu, dùng một chiếc băng đô bản to cột thành búi, vài sợi tóc rơi xuống sau gáy.

Đèn bàn kẹp trên bàn chiếu sáng tờ đề tiếng Anh, gò má trắng của cô phản chiếu ánh sáng.

Trang đầu đã được điền kín đáp án, Giản Sanh giơ tay lật sang mặt sau.

Ù một tiếng, điện thoại dưới chân rung lên.

Cô đặt bút xuống cầm điện thoại lên.

Liếc qua màn hình, là tin nhắn từ Hứa Châu Thiên.

X: [..dox]

Là một file Word. Tên file đơn giản mà quen thuộc, mang theo cảm giác thân thuộc rõ rệt.

Giản Sanh còn chưa mở, tin nhắn tiếp theo đã hiện lên:

[Tớ đoán đại thôi, xem đi.]

[Đề tổng hợp giữa kỳ.]

Giản Sanh định mở file ra xem nhưng ngón tay dừng lại.

Một lúc sau vẫn chưa mở, cô nhắn lại: [Cậu không cần phải đoán đề giúp tớ đâu.]

X: [Tớ thích.]

Giản Sanh mím môi, định nhắn “Tớ sẽ không xem đâu” thì giao diện lại hiện thêm một dòng mới.

[Thi cho tốt.]

[Trên 700.]

Kỳ thi giữa kỳ diễn ra trong hai ngày, thứ Nnăm và thứ sáu tuần này.

Sáng thứ năm, trời đổ một trận mưa nhỏ, không khí mờ mịt, khác hẳn những ngày nắng rực rỡ thường thấy.

Giản Sanh bước vào tòa nhà nơi tổ chức thi, thu gọn chiếc ô trong tay.

Cô đến khá sớm, hành lang còn vắng người. Khi vào lớp, bên trong chỉ lác đác vài học sinh.

Một trong số đó là Tằng Tiểu Nguyệt, cô ngồi ở hàng thứ ba từ dưới lên, thấy Giản Sanh thì vẫy tay gọi.

Giản Sanh khẽ mỉm cười, đi tìm chỗ ngồi của mình.

Tằng Tiểu Nguyệt nhắc: “Ngay chỗ đầu cạnh cửa sổ đó.”

Chỗ ngồi rất gần, ngay sát cửa ra vào. Giản Sanh nhanh chóng nhìn thấy, góc bàn dán số báo danh và tên của cô.

Cô đặt túi xuống, để ô dưới chân bàn.

Môn đầu tiên là Ngữ văn. Trong lớp khá yên tĩnh, những học sinh đến sớm đều lấy sách ra ôn lại.

Giản Sanh cũng vậy.

Thời gian trôi dần, lớp học bắt đầu đông lên. Giản Sanh nhận ra hai phần ba học sinh trong phòng thi này là bạn cùng lớp 11A1.

Cả Nguyên Bào, người hay nói đùa, miệng lúc nào cũng líu lo cũng thi ở đây.

Vì người đến đông, không khí yên tĩnh ban đầu bị phá vỡ, có tiếng trò chuyện râm ran. Một lúc sau mọi người bỗng nhiên im lặng lại.

Giản Sanh ngẩng đầu thấy Tôn Tuyết Ngưng xuất hiện ở cửa lớp. Cô đeo ba lô màu đậu đỏ, tóc xõa, bên phải cài một chiếc nơ bướm.

Tôn Tuyết Ngưng cũng nhìn sang, ánh mắt chạm vào Giản Sanh.

Giản Sanh lặng lẽ thu lại ánh nhìn.

Tôn Tuyết Ngưng bước vào lớp, ngồi xuống vị trí thứ năm ở dãy sát tường.

Sự yên tĩnh không kéo dài lâu, cả lớp lại bắt đầu rì rầm trò chuyện.

Giản Sanh vẫn đang thầm thuộc bài thơ tiếp theo trong đầu, không bị ảnh hưởng gì.

Một lúc sau, không khí lại yên lặng xuống. Là Hứa Châu Thiên đến.

Cậu không mang ba lô, dáng người cao ráo, áo khoác đồng phục mở toang không kéo khóa, để lộ chiếc áo thun trắng in chữ tiếng Anh bên trong, tay cầm một hộp sữa tươi.

Mọi khi cậu đều ngồi ngay vị trí đầu cạnh tường, nhưng hôm nay chỗ đó đã có người, cậu lười biếng đi đến ghế thứ hai đặt hộp sữa xuống, kéo ghế ngồi.

Sau đó móc từ túi ra một cây bút máy màu bạc và cục tẩy kim loại.

Giản Sanh gập sách Ngữ văn lại, định để đầu óc nghỉ ngơi một chút, thì cảm thấy có người kéo nhẹ đuôi tóc mình, cô quay đầu lại.

“Chào buổi sáng, hạng nhất.” Hứa Châu Thiên cắn ống hút lên tiếng.

Giản Sanh không để ý đến cậu mà quay đầu lại.

Ngồi ở hàng thứ ba Tần Tiêu Đồng nhìn chằm chằm vào đường nét sau gáy lạnh lùng của Hứa Châu Thiên, da mặt hơi động, rồi khẽ khép mắt, ánh nhìn quay lại trang sách Ngữ văn.

Khi giám thị bước vào lớp, không lâu sau yêu cầu mọi người mang tất cả đồ không liên quan đến thi lên bục giảng, lớp học vang lên tiếng xáo động, bục giảng chất đầy ba lô.

Giản Sanh cũng mang ba lô lên, sau đó quay về chỗ ngồi. Vừa bước xuống bậc bục giảng, một hộp sữa đã uống hết bay ngang qua trước mặt cô, rơi chính xác vào thùng rác cạnh cửa.

Giản Sanh không nhịn được liếc nhìn Hứa Châu Thiên một cái. Hứa Châu Thiên nhướng mày nhìn cô.

Giản Sanh đã quen với kiểu trêu chọc này của cậu, không nói gì, lặng lẽ quay về chỗ ngồi.




break
Trước Sau

Báo lỗi chương