Chuông tan học tiết cuối vang lên. Trong lớp vang lên tiếng kéo ghế và thu dọn sách vở.
Hứa Châu Thiên cũng vác chiếc ba lô đen lên vai, ánh mắt vừa rơi lên người ngồi bàn trước thì thấy Trương Tú Anh xuất hiện ở cửa lớp, gọi to: “Hứa Châu Thiên! Em đến văn phòng cô một chút.”
Tan học rồi, chẳng biết cô chủ nhiệm gọi cậu làm gì.
Hứa Châu Thiên bước ra ngoài.
Giản Sanh nhét bình nước vào túi bên của ba lô ngẩng đầu nhìn theo.
“Cô chủ nhiệm, có chuyện gì vậy ạ?” Vừa bước vào văn phòng, Hứa Châu Thiên hỏi.
Các giáo viên khác đã rời đi, trong phòng chỉ còn Trương Tú Anh và Hứa Châu Thiên. Cô quay người lại đóng cửa văn phòng.
Sau đó đi đến bàn làm việc ngồi xuống, xoay ghế lại đối diện với Hứa Châu Thiên.
Cậu đứng đó, một tay đút túi quần, ngoại hình nổi bật, lông mày rõ nét, ánh mắt sáng, nhưng tư thế đứng thì chẳng nghiêm túc chút nào, mang theo vẻ bất cần khó dạy.
Trương Tú Anh luôn cảm thấy việc mình có thể quản lý được một học sinh như Hứa Châu Thiên vừa là niềm tự hào vừa là thử thách. Cậu là át chủ bài của lớp nhưng cũng là cái gai nhọn.
Thành tích học tập quá xuất sắc nhưng lại không dễ kiểm soát.
Sau khi hiểu rõ, cô cũng dần từ bỏ ý định kìm kẹp, để cậu tự do phát triển. Dù có lười biếng thế nào, cậu vẫn luôn giữ vững vị trí đầu bảng.
Trương Tú Anh còn chưa kịp mở lời thì điện thoại trong túi Hứa Châu Thiên đã rung lên.
Nếu là học sinh khác, chắc chắn sẽ tắt máy ngay, lát nữa mới gọi lại. Nhưng Hứa Châu Thiên thì không, cậu lấy ra bấm nghe.
“Anh Thiên, cậu đâu rồi? Đưa Giản nữ thần về hả? Có chơi bóng không đấy?” Giọng Nguyên Bào vang lên trong điện thoại.
Hứa Châu Thiên đáp nhàn nhạt: “Đang ở văn phòng cô Trương, lát nữa tới.”
Nói xong, cậu cúp máy.
“Giản nữ thần?” Trương Tú Anh bắt ngay cơ hội hỏi tiếp: “Ý là Giản Sanh phải không?”
Không khí bỗng trầm xuống.
Hứa Châu Thiên ngẩng mắt lên không phủ nhận: “Đúng vậy.”
Cô đã đoán trước được cậu sẽ không né tránh.
Trương Tú Anh nhấp một ngụm nước, nói: “Thân với Giản Sanh thế à? Em ấy mới chuyển đến lớp mình chưa đầy hai tháng.”
Hứa Châu Thiên đoán được lý do bị gọi lên, ánh mắt hơi dịch chuyển: “Không thân sao được cô giáo? Kỳ thi tháng trước còn vượt qua điểm em cơ mà, em không tiếp cận học hỏi thì tiến bộ sao được?”
Trương Tú Anh không ngờ cậu thừa nhận, ngược lại bị cậu nói vòng vo với cô như thế.
“Em ấy chỉ hơn em đúng một điểm.”
“Đúng một điểm?” Hứa Châu Thiên cười khẩy: “Cô không phải hay nói một điểm là bỏ xa cả vạn người sao?”
“Thi đại học chính là hơn nhau ở mấy điểm đó.”
Trương Tú Anh nhìn cậu không biết nên nói gì tiếp. Phản ứng của cậu quá nhanh, đối đáp quá khéo.
Một lúc sau cô đặt ly xuống, nói nghiêm túc hơn: “Hứa Châu Thiên, bất kể em nói thật hay không.”
“Em và Giản Sanh đều là học sinh mà thầy cô rất kỳ vọng. Cô không cho phép hai em vì những chuyện ngoài học tập mà ảnh hưởng đến thành tích.”
Trương Tú Anh đứng dậy đối diện với Hứa Châu Thiên cũng đang đứng, như cố ý xóa bỏ khoảng cách giữa giáo viên và học sinh. Cô nói: “Lấy kỳ thi giữa kỳ lần này làm mốc nhé.”
“Hứa Châu Thiên.” Cô gọi tên cậu lần nữa: “Nếu kỳ này em và Giản Sanh đều không đạt tổng điểm 700, thấp hơn lần trước...”
“Thì sau kỳ thi cô sẽ tách chỗ hai em.”
Giọng Hứa Châu Thiên vẫn lười biếng: “Thi giữa kỳ xong không phải cũng đổi chỗ sao cô?”
“Đừng phá lời cô!” Trương Tú Anh biết cậu không chịu được ép buộc, cố gắng dịu giọng, nhưng nét nghiêm túc trên mặt vẫn không biến mất: “Dù sao thì nếu hai em không đạt 700 điểm, sau này cô không cho ngồi cạnh nhau nữa.”
Cô nói xong, chờ phản ứng của Hứa Châu Thiên.
Kết quả lại ngoài dự đoán, cậu im lặng một lúc không phản bác, ánh mắt nghiêm túc hơn nhưng vẫn mang vẻ hờ hững: “Được.”