Sóng Nhiệt

Chương 87

Trước Sau

break

  Trương Tú Anh không có tiết, đang ở văn phòng xử lý công việc khác.

Giữa chừng mang tài liệu sang phòng hiệu trưởng, trên đường gặp thầy thể dục lớp 11A1, Lâm Tranh.

“Cô Trương, lại mua váy mới à?” Lâm Tranh trêu chọc nói.

“Thầy nhìn cho kỹ đi, cái này đã mặc rồi mà, không phải mới.” Trương Tú Anh nói.

Nói xong cô định đi tiếp thì Lâm Tranh gọi lại: “Đợi một chút.”

Trương Tú Anh dừng bước, quay đầu lại.

Thấy cô đang cầm tài liệu, sợ làm mất thời gian, Lâm Tranh nói thẳng: “Cô Trương này, tôi thấy học sinh lớp cô, Hứa Châu Thiên với cô bé mới chuyển đến Giản Sanh, hình như đang yêu sớm? Cô có để ý không?”

Trương Tú Anh ngạc nhiên: “Sao có chuyện đó được?”

“Sao lại không được? Tôi thì thấy rất có khả năng đấy. Mình cũng từng trải qua tuổi đó rồi mà. Dù sao thì tôi chỉ nhắc cô một tiếng, tốt nhất là để ý thêm chút. Các em còn nhỏ, sợ ảnh hưởng đến việc học.” Lâm Tranh nói.

Trương Tú Anh siết chặt tập tài liệu trong tay, khẽ nói: “Tôi biết rồi thầy Lâm, sau này tôi sẽ chú ý hơn.”

Kết thúc môn tiếng Anh, Giản Sanh không vội thu dọn đồ về nhà mà ôm chồng vở nghe viết lại để chấm bài. Cô thường chấm rất nhanh, không mất nhiều thời gian.

Bạn trực nhật quét đến bàn cô, Giản Sanh cầm bút đứng dậy.

Lúc này cô mới phát hiện Hứa Châu Thiên vẫn chưa về, cậu ngồi lười biếng tại chỗ, tay cầm một tờ đề lý tổng hợp.

Cậu làm rất nhanh, mấy câu trắc nghiệm như chỉ suy nghĩ thoáng qua rồi đã khoanh xong.

Giản Sanh nhìn chăm chú, chẳng mấy chốc đã thấy cậu sắp làm xong một mặt và chuẩn bị lật sang trang sau.

Có lẽ nhận ra có người đang nhìn, lúc lật trang, Hứa Châu Thiên nâng mắt lên nhìn lại.

Ánh mắt chạm nhau, Giản Sanh vội lảng đi.

Bạn trực nhật quét xong bàn cô, nói: “Xong rồi đó Giản Sanh.”

Giản Sanh khẽ trả lời một tiếng rồi ngồi lại xuống ghế.

Bạn kia liếc nhìn Hứa Châu Thiên một cái, không nói gì, lướt qua bàn cậu đi quét phía sau.

Hứa Châu Thiên xoay cây bút trong tay một lúc, rồi đưa tay kéo nhẹ đuôi tóc buộc phía sau đầu của Giản Sanh.

Giản Sanh quay đầu lại: “Gì vậy?”

Hứa Châu Thiên nhướng mày: “Vừa nãy cậu đang lén nhìn tớ đúng không?”

Cây chổi trong tay bạn trực nhật đang quét phía sau cũng dừng lại một chút.

“Tớ đang nhìn cậu làm bài.” Giản Sanh nói.

“Thì cũng là nhìn lén còn gì?”

Giản Sanh không buồn đáp lại, quay đầu tiếp tục chấm bài nghe viết của các bạn.

Chấm xong hết, Giản Sanh ôm chồng vở đứng dậy, lần lượt phát về từng bàn. Cuối cùng còn một quyển là của Hứa Châu Thiên. Giản Sanh mang tới đặt lên bàn cậu.

Không để ý, suýt nữa làm đổ chai nước ở góc bàn, cô vội vàng đỡ lại.

Hứa Châu Thiên ngẩng đầu nhìn cô.

...

Thứ Ba tiết 3 là tiết vật lý, cả lớp phải đến phòng thí nghiệm để làm thực hành.

Sau khi tan tiết hai, mọi người đều mang theo sách và túi bút đi về phía tòa nhà thí nghiệm.

Trong phòng thực hành, mỗi nhóm hai người cùng làm thí nghiệm. Giản Sanh bước đến bàn của Tằng Tiểu Nguyệt hỏi: “Bàn này có ai ngồi chưa?”

Trong số các bạn nữ trong lớp, ngoài Lam Lôi Lôi ra thì cô thân với Tằng Tiểu Nguyệt hơn, bình thường Tằng Tiểu Nguyệt cũng là bạn ngồi phía trước cô.

Tằng Tiểu Nguyệt lập tức lắc đầu: “Chưa có!”

Giản Sanh ngồi xuống chỗ trống bên cạnh cô ấy.

“Lông mi cậu dài thật đấy.” Tằng Tiểu Nguyệt quay sang nhìn Giản Sanh, không kìm được mà nói.

Giản Sanh lật sách vật lý đến trang giải thích thí nghiệm sắp làm rồi mới nói: “Nhưng hay bị rụng.”

“Không sao cả, lông mi cậu vừa dài vừa dày, rụng mãi cũng không hết.” Tằng Tiểu Nguyệt vẫn nhìn cô chăm chú.

Bỗng một lon coca đỏ dừng ở góc bàn của Tằng Tiểu Nguyệt, phát ra tiếng “bộp”. Lon coca chắc mới mua, mặt lon phủ một lớp sương mờ, nước đọng chảy xuống.

Tằng Tiểu Nguyệt ngẩng đầu lên, thấy Hứa Châu Thiên đứng bên cạnh với dáng vẻ lười biếng.

Cậu không nói gì. Tằng Tiểu Nguyệt nuốt nước bọt, ôm lấy sách và túi bút trên bàn đứng dậy.

“Tiểu Nguyệt.” Giản Sanh gọi cô một tiếng.

Tằng Tiểu Nguyệt nói: “Không sao cả, tớ đi làm ở bàn khác!”

Tằng Tiểu Nguyệt rời đi, Hứa Châu Thiên liền ngồi xuống bên cạnh Giản Sanh, chiếm chỗ như thể đó là điều hiển nhiên.

Trương Tú Anh vừa lên đến tầng của khu thí nghiệm, đi ngang qua cửa sổ phòng thực hành thì đúng lúc bắt gặp cảnh tượng bên trong.

Cô thu lại ánh mắt, bước nhanh bằng đôi giày cao gót đến cửa rồi đẩy cửa bước vào.

Tan tiết học, Trương Tú Anh ngồi trên ghế xoay trong văn phòng, trầm ngâm suy nghĩ.

Trong lòng cô đang do dự điều gì đó.

Thật ra chuyện giữa Giản Sanh và Hứa Châu Thiên, cô đã sớm cảm thấy có gì đó không bình thường.

Kỳ thi tháng trước, Giản Sanh vượt điểm Hứa Châu Thiên, diễn đàn trường lập tức xuất hiện một bài viết hot bàn về hai người. Ngoài việc mọi người phấn khích và bất ngờ vì Giản Sanh có thể vượt qua Hứa Châu Thiên, còn có vô số lời bàn tán khác.

Nào là Hứa Châu Thiên đang theo đuổi Giản Sanh, hoặc hai người từng quen biết, Giản Sanh chuyển về Tam Trung là vì Hứa Châu Thiên.

Có rất nhiều phiên bản.

Còn cả chuyện ở đại hội thể thao hai tuần trước.

Hứa Châu Thiên đội tai thỏ dẫn theo một nhóm nam sinh kéo băng rôn cổ vũ Giản Sanh thi nhảy xa, cũng đã lan truyền khắp trường. Thậm chí có giáo viên đến tìm cô bàn chuyện này.

Lâm Tranh không phải người đầu tiên phản ánh chuyện hai học sinh có dấu hiệu yêu sớm, trước đó còn có thầy dạy hóa Dương Ngọc.

Ban đầu Trương Tú Anh định mắt nhắm mắt mở, chờ sau kỳ thi tháng này rồi tính. Nếu thành tích hai người không giảm, cô sẽ tiếp tục quan sát.

Nhưng bây giờ cô lại thấy lo lắng mơ hồ.

Hai học sinh giỏi như vậy, không thể vì chuyện yêu đương mà đánh mất tương lai.




break
Trước Sau

Báo lỗi chương