Thời gian trôi rất nhanh, từng ngày từng ngày qua đi, thoáng cái đã đến cuối tháng 5.
Trời nóng hơn, cành lá cây bạch dương rậm rạp, tiếng ve kêu không ngớt, luôn phá vỡ sự yên tĩnh của buổi sáng và tranh giành với tiếng đọc bài từ lớp học.
Máy lạnh bật ở 21 độ.
Kỳ thi giữa kỳ cũng sắp đến.
Danh sách phòng thi được sắp xếp trước ba ngày, phát cho cán sự các lớp.
Sau khi kết thúc bài thể dục giữa giờ, Giản Sanh đi đến cuối hành lang định vào nhà vệ sinh. Chưa kịp bước vào đã nghe thấy hai nữ sinh đang trò chuyện bên trong.
“Kỳ thi giữa kỳ lần này chắc chắn sẽ rất kịch tính, Hứa Châu Thiên, bạn gái hiện tại và bạn gái cũ của cậu ấy cùng thi trong một phòng, đúng là chiến trường.”
“Bạn gái hiện tại? Ý cậu là Giản Sanh ý hả? Tớ nghe nói Hứa Châu Thiên vẫn chưa theo đuổi được cô ấy mà? Tớ có người quen ở lớp A1, bảo đảm là chưa đổ.”
“Ôi giời, chuyện đó quan trọng gì, khác gì nhau đâu, ba người cùng phòng thi, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì.”
“Cậu nói vậy làm tớ nhớ ra, lần thi tháng trước Tôn Tuyết Ngưng chỉ đứng thứ 5, lần trước nữa còn đứng thứ 2, thứ hạng tụt xuống, chắc có liên quan đến việc Giản Sanh chuyển đến Tam Trung.”
“Sao cậu không nói hồi lớp 10 Tôn Tuyết Ngưng còn không lọt nổi top 100, sau đó làm bạn gái Hứa Châu Thiên được cậu ấy kèm học, thành tích mới tăng vọt, lọt hẳn vào top 10…”
Giản Sanh không nghe tiếp nữa, quay người, quyết định xuống tầng dưới đi vệ sinh.
Tiết ba buổi chiều là tiết thể dục, không khí như cuộn lên từng đợt nóng hầm hập.
Đường chạy nhựa đỏ ngoài sân vận động bị nắng thiêu đốt, cả những học sinh đang chạy trên đó cũng không ngoại lệ.
Giản Sanh đến vòng thứ hai thì rõ ràng đã đuối sức, hai má nóng ran, đỏ như sắt nung.
Thầy giáo quy định nữ sinh chạy 800 mét, nam sinh chạy 1000 mét. Nhưng nhiều nam sinh đã chạy xong, còn nửa vòng nữa, Giản Sanh tụt lại phía sau nhóm nữ.
Một tiếng bóng rổ nảy xuống mặt đất vang lên bên tai Giản Sanh.
Hứa Châu Thiên chạy đến bên cạnh, áo thun đen xắn tay lên tận vai, trông khá ngầu.
Cậu vừa lười biếng đập bóng, vừa bắt chước bước chạy chậm của cô rồi lên tiếng: “Thể lực cậu kém quá, mới chạy được bao lâu đâu.”
Giản Sanh vừa mệt vừa khát, chẳng còn tâm trạng nói chuyện, chỉ lặng lẽ tiếp tục chạy.
Hứa Châu Thiên nói: “Sau này tớ luyện tập với cậu mỗi ngày nhá?”
Nửa vòng cuối cùng là Hứa Châu Thiên chạy cùng cô. Không ít ánh mắt đều đổ dồn về phía họ.
Thầy thể dục Lâm Tranh cũng để ý, lên tiếng nói: “Hứa Châu Thiên, em rảnh quá ha, 1000 mét không đủ cho em chạy hả?”
Trong lớp có nhiều nam sinh đồng loạt bật cười đầy ẩn ý.
Giản Sanh đứng trong hàng nữ sinh vẻ mặt bắt đầu không thoải mái, vành tai đỏ bừng.
“Vậy đi, tiết sau Hứa Châu Thiên chạy thêm 500 mét, các em thấy sao?” Thầy Lâm Tranh vốn là người khá thoải mái, với lại hay trò chuyện với học sinh, đã dạy qua nhiều khóa. Với mấy hành động tuổi mới lớn như thế này, thầy thường chọn cách hiểu mà không nói ra, vừa nghiêm túc vừa đùa vui.
“Thầy giáo, em đồng ý!” Nguyên Bào là người đầu tiên giơ tay, không ngại làm náo nhiệt.
“Em tích cực như thế, vậy thì cũng chạy thêm 500 mét đi.” Thầy Lâm nói.
“Đừng mà thầy giáo.” Nguyên Bảo vội vàng nói.
Cả lớp ồn ào một lúc, cuối cùng là giọng của Hứa Châu Thiên khiến mọi người im bặt.
“Được luôn.” Hứa Châu Thiên nói: “Em không ý kiến.”
“Ô hô!” Lập tức có nam sinh hò reo, không khí sôi nổi hẳn lên.
Thầy Lâm nhíu mày, thổi hai tiếng còi mới khiến cả lớp yên lại.
“Các em đấy, không thể để thầy bớt lo một chút được sao? Được rồi, Hứa Châu Thiên, nếu em muốn chạy thêm 500 mét, vậy từ nay mỗi tiết thể dục đều chạy thêm 500 mét!”
Thầy Lâm không nói thêm gì nữa, lại thổi còi: “Giải tán, hoạt động tự do!”